“…”
Bị ánh mắt hùng hộ dọa người nhìn trúng nhưng Đế Nguyên Quân chẳng hề để tâm đến mà đưa mắt nhìn đầu hung thú nhỏ rồi nở một nụ cười nhẹ, nói.
“Nếu nó đã có khả năng như vậy thì ta không có lý do gì để giao cho các ngươi? Chưa kể, các ngươi luôn miệng muốn đuổi đánh, giết chết ta? Ta tự hỏi, không biết các ngươi đã nghĩ đến hậu quả khi dám buông lời như thế thối với ta hay không?”
Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân hợp hai đầu ngón tay lại thành kiếm rồi dùng tốc độ nhanh nhất vung mạnh một cái đánh ra một đạo kiếm quang sáng chói lao chanh về phía đám người.
Trong mắt bọn họ, chỉ thấy cánh tay Đế Nguyên Quân vừa có chuyển động nhưng họ không thể nhìn thấy rõ, mãi cho đến khi đạo kiếm quang ở trong mắt họ lóe lên thì con ngươi đột nhiên co rút lại và một cảm giác đau rát ở cổ truyền đến khiến họ cảm thấy mơ hồ vô cùng.
Nhưng khi phát hiện mọi chuyện thì cơ thể họ đã không còn một chút sức lực nên ngã gục xuống đất và cơ thể đang không ngừng run lên. Cho đến lúc chết, bọn họ không kịp biết bản thân chết như thế nào và kẻ đáng sợ đứng trước mặt này là ai?
Sau khi giải quyết đám người, Đế Nguyên Quân nhìn Truy Kim Thử rồi nở một nụ cười lạnh. Hắn vừa nói vừa truyền vào trong mi tâm nó một đạo nguyên thần và tạo ra một cổ cấm chế trói chặt nó, nói.
“Có thứ này giúp đỡ thì ta dám chắc việc tìm kiếm cơ duyên sẽ dễ dàng hơn nhiều?”
Dường như đoán được ý định của Đế Nguyên Quân và nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, Truy Kim Thử sợ hãi run lên thành từng cơn. Tuy nó chưa khai sinh linh trí nhưng thâm tâm hung thú mách bảo người này là một kẻ cực kỳ đáng sợ.
Nhận thấy Truy Kim Thử đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, Để Nguyên Quân bất giác nở một nụ cười nhẹ. Đặt nó lên trên vai, Đế Nguyên Quân cùng Lâm Tuyết Nhi tiếp tục di chuyển về phía thác nước ở ngoài xa.
Cùng lúc này, trong tầng một tòa lâu các!
Một đoàn hơn hai trăm người do bốn vị lão giả dẫn đầu và trong số đó có hai người là Tinh Cực cảnh cường giả với thực lực cực kỳ mạnh mẽ và hai người là Thiên Địa cảnh đỉnh phong có thể đột phá cảnh giới bất cứ lúc nào.
Trong khi bọn họ đang tìm kiếm cơ duyên ở trong tầng thứ nhất này thì đột nhiên, từng thanh âm ngọc bài vỡ nát vang lên khiến những người xung quanh phải giật mình. Khi một vị lão giả lấy những miếng ngọc bài vỡ ra thì sắc mặt dần trở nên âm trầm và tức giận vô cùng.
“Mười ngọc bài cùng nhau vỡ nát thì đây không thể do hung thú làm ra được? Rốt cuộc, kẻ nào dám ra tay sát hại đệ tử Nhật Nguyệt Tông ta? Đúng là không biết sống chết?”
Lúc này, có một tên đệ tử cúi đầu nhìn những mảnh ngọc thạch rồi lên tiếng.
“Bẩm trưởng lão, mười vị sư đệ phụng mệnh ra ngoài tìm kiếm Truy Kim Thử ở bên ngoài lâu các”.
Lão giả nghe thấy vậy thì sắc mặt ngày càng trở nên âm trầm, ánh mắt lão nhìn về phía đám đệ tử rồi lên tiếng.
“Phái người ra ngoài điều tra cho ta? Ta muốn kẻ ra tay sát hại để tử tông môn ta phải trả một cái giá thật đắt? Giết người thì phải đền mạng?”
Cùng lúc này, Đế Nguyên Quân cùng Lâm Tuyết Nhi không hề hay biết bản thân đang bị một tông môn nhắm đến và tiếp tục di chuyển. Gần một canh giờ sau, cả hai người mới đặt chân đứng dưới thác nước.
Càng tiến lại gần thì tinh quang ở trong tháng nước ngày càng trở nên sáng chói khiến người khác bị cuốn hút và mê hồn vô cùng. Cảm nhận khí tức từ đạo tinh quang này phát ra, Đế Nguyên Quân thả tinh thần lực của bản thân xộc thẳng vào trong đó để nhìn xem nhưng trong đó có thứ lực lượng nào đó đã ngăn cản tinh thần lực của hắn lại.
Càng khiến hắn cảm thấy khó tin hơn là một nơi rộng lớn như thế này và có một thứ phát ra tinh quang mê người như vậy mà không có bóng người nào cả. Trong lúc hắn đang trầm tư suy nghĩ thì đột nhiên, ở lùm cây lớn ở sau lưng hai người bỗng truyền đến một tiếng động lạ thì ngay lập tức quay người.
Từ trong bụi cây đi ra, một nhóm khoảng hai mươi người bao vây xung quanh và ánh mắt trên gương mặt họ lộ vẻ tức giận.
“Nơi này không dành cho hai người các ngươi? Khôn hồn thì cút khỏi đây, bằng không thì đừng trách ta?”
Nhìn đoàn người trước mắt, ánh mắt Đế Nguyên Quân đột nhiên trầm xuống và lộ ra vẻ ngoài ý muốn. Hắn tuy không biết đám người này là ai nhưng trên người họ đều có một loại pháp bảo nào đó đã ngăn chặn tinh thần lực của Đế Nguyên Quân giống như thứ bí ẩn ở trong thác nước kia.
Càng cảm thấy kỳ lạ hơn là những người này mặc dù đã bao vây cả hai người nhưng họ dường như không có ý định tấn công và muốn dồn cả hai phải tiến sát lại gần dòng nước chảy xiết. Giống như ở dưới đó có một thứ gì đó nguy hiểm vậy.
Đệ Nguyên Quân quay qua nhìn Lâm Tuyết Nhi rồi thầm lên tiếng.
“Đám người này không đơn giản nên hãy cẩn thận một chút. Chúng dường như muốn ép ta phải xuống nước nên ta đoán chắc ở trong dòng nước có thứ gì đó kinh khủng?”
Ngay khi lời nói vừa dứt và gót chân Đế Nguyên Quân vừa chạm vào dòng nước thì đột nhiên, ở sau lưng truyền đến một cảm giác nguy hiểm đến cùng cực và mặt nước xiết đột nhiên bột phát một cột nước lớn cao hơn mười trượng khiến đám người kia kinh hãi vô cùng.
Nhìn thấy điệu bộ đám người lo lắng, sợ hãi và quay người rời đi ngay sau khi tiếng động lớn ở dưới nước vang lên thì Đế Nguyên Quân đã đoán được thứ nguy hiểm đó là gì.
Ngay khi cả hai người nhảy ra xa và quay người nhìn lại thì trông thấy một đầu cự xà với cơ thể cực kỳ to lớn với một lớp lân phiến màu bạc trông cứng chắc vô cùng. Cả hai người cảm tưởng nếu như nó mở lớn miệng thì có thể nuốt cùng lúc hàng chục người.
Cảm nhận khí tức của đầu hung thú, Đế Nguyên Quân hít vào một ngụm khí lạnh và sắc mặt lộ rõ ngưng trọng vô cùng.
“Tứ cấp đỉnh phong hung thú?”