“Nếu như ta tiếp tục chèo kéo mối quan hệ này và kéo thành chủ về cùng một phe thì chuyện này chẳng phải sẽ giống như trước hay sao?”.
“Đúng? Tại sao ta không nghĩ ra chuyện này chứ?”. Lý Mộ Viên nghe thấy vậy thì đập mạnh tay vào thành ghế rồi gồng mình bật đứng dậy, trên gương mặt hắn lộ rõ một nụ cười lạnh, đáp. “Ta bây giờ sẽ đến Đường gia để nói đến chuyện này?”.
Tại La gia lúc này, ngay sau khi vừa đột phá, La Thiên cùng hai vị trưởng lão ngay lập tức mở nghị sự tại chính điện. La Thiên ngồi ở trên ghế gia chủ lên tiếng. “Hai vị trưởng lão, thời gian sắp tới ta muốn hai người cùng ta tiến vào bí cảnh? Tuy biết chuyện này rất nguy hiểm nhưng ta mong muốn nhận được sự giúp đỡ của cả hai người?”.
“Tin tức La gia ta có ba người đột phá cảnh giới đã truyền ra ngoài từ sớm nên thiết nghĩ Lý gia đã tìm cách để đối phó ta và sẽ vạch mặt ngay từ khi vừa đi vào bí cảnh”.
“Nếu ta đoán không nhầm thì bọn họ có thể sẽ cấu kết với Đường gia để đối phó ta vì thực lực cua La gia hiện tại đã đủ để khiến Đường gia phải dè chừng và sợ bị mất vị thế. Nên khả năng cao là hai gia tộc này sẽ ra tay với ta?”.
“Gia chủ, ngươi cần gì phải nói với ta những lời này?”. Hai vị trưởng lão nhìn hắn lắc đầu rồi nở một nụ cười, nói. “Ta là người của La gia nên chuyện đi vào bí cảnh sao có thẻ từ chối được? Và ta cũng muốn giải quyết mọi chuyện với Lý gia thật nhanh, bên cạnh đó còn muốn đối phó với Đường gia?”.
“Tính ra, ngoài Lý gia thì Đường gia chính là thế lực chèn ép ta nhiều nhất? Nếu có thể giải quyết hai mối nguy này thì vị trí thành chủ sẽ thuộc về La gia ta rồi hay sao?”.
“Ta cũng có suy nghĩ giống như vậy?”. La Thiên ngồi ở trên cao cũng gật đầu đồng ý. “Nếu xét về thời gian thì trong hai tháng tới sẽ có thêm một hoặc hai vị trưởng lão sẽ đột phá nên Đường gia lúc đó sẽ không để yên mọi chuyện nữa đâu?”.
“Đợi khi những vị trưởng lão đột phá hết thì thực lực và vị thế của La gia ta sẽ đứng đầu cả thành. Nhưng để đảm bảo thì ta chỉ dẫn hai vị đi theo, kết hợp với Thanh Lương và Nguyên Quân công tử thì ta tin chắc thực lực của ta sẽ không hề thua kém bất kỳ ai ở gần đây?”.
“Bên cạnh đó, ta cũng đã từng suy nghĩ đến việc sẽ diệt cỏ phải diệt tận gốc”.
“Ta chắc chắn phải làm chuyện đó rồi? Ta dám chắc phần thắng nhưng để đảm bảo thì cần phải suy tính thêm một chút?”. Đại trưởng lão gật đầu lên tiếng. “Chuyện quan trọng của ta bây giờ là nối lại mối quan hệ với những gia tộc lớn khác và kéo sự hậu thuẫn của họ về phía ta trước khi Lý gia?”.
“Nếu được thì ta sẽ liên hợp cùng với họ để đi vào trong bí cảnh, chỉ có như thế thì ta mới có thể dám chắc được mọi chuyện?”.
“Đại trưởng lão nói rất phải, ta bây giờ sẽ cho người gửi thư mời đến những gia tộc đó?”. La Thiên gật đầu, đáp.
Cùng lúc này, tại một nơi nào đó ở trong khu trung!
Đế Nguyên Quân cùng Lâm Tuyết Nhi đang đứng nép mình ở trên một cành cây cao và dương mắt nhìn ra xa với một biểu cảm đầy toan tính. Trước mắt họ, một đầu Tê Ngưu tứ cấp trung phầm hung thú đang ngâm mình ở dưới bùn và ở trung tâm ao bùn có một gốc Huyền cấp thượng phẩm linh dược đan tản mát ra dược lực của mình.
Nhìn hai quả màu vàng kim ở trên cây linh dược, Đế Nguyên Quân bất giác nở một nụ cười vui mừng rồi lên tiếng. “Đúng là niềm vui ngoài ý muốn? Ta không ngờ còn gặp Kim Sắc Linh Quả ở nơi khỉ ho này?”.
“Kim Sắc Linh Quả?”. Lâm Tuyết Nhi nghe thấy vậy thì hai hàng lông mày đột nhiên nhíu chặt lại, ánh mắt cô chỉ về phía gốc linh dược rồi lên tiếng. “Ý ngươi là hai linh quả đó sao?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân vui vẻ gật đầu đáp. “Đúng thế, loại linh quả này chính là kết tinh của gốc linh dược. Nói đúng hơn thì dược bao nhiêu tinh túy đều đổ dồn về phía linh quả?”.
“Có lẽ ngươi lần đầu nghe và nhìn thấy loại linh quả này nên không biết. Khả năng của loại linh quả này mang lại có khi còn sánh ngang được với Huyền cấp thượng phẩm linh dược, còn cụ thẻ thì nó có thể khiến chân nguyên của ta trở nên cô đặc và tinh thuần hơn trước”.
“Nếu như luyện nó thành đan dược thì còn có thêm công dụng khác là gia tăng cảnh giới và tẩy luyện chân nguyên”. Đọc thê? các chương ?ới tại _ T R u ? T R U Y ? ?.?n _
“Nghe thì khả năng của nó là rất tốt, thế nên ta không thể bỏ qua gốc linh dược này được rồi?”. Lâm Tuyết Nhi ánh mắt nhìn ra xa rồi vui vẻ lên tiếng. “Với thực lực của hai ta hiện tại thì việc đối phó với đầu hung thú đó là chuyện có thể”.
“…”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân gật đầu. “Tê Ngưu có khả năng phòng ngự rất mạnh còn thực lực thì yếu hơn so với hung thú đồng cảnh giới. Nhưng không thể vì thế mà khinh thường nó được, ta muốn gây thương tích lên người nó là rất khó?”.
“Như thế thì phiền phức thật?”. Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt có chút suy tính trả lời. “Chi bằng ta dùng cách trước đây? Gọi một đầu hung thú khác đến rồi ta nhân lúc hỗn loạn đoạt linh quả?”.
“Đúng lúc ta cũng đang có ý đó?”. Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ rồi lên tiếng đáp lời.