Nói xong, lão vận lực vào trong lòng bàn tay rồi tùy ý đánh ra một chưởng. Ngay lập tức, hơn hai mươi người bị một chưởng đánh bay.
“Cái gì?”. Lâm Bỉnh Thiên con ngươi co rút lại, hắn không thể tượng tưởng được thốt ra.
“Ngương Hải cảnh mỗi tiểu cảnh giới đều cách biệt rất lớn, vị chi là gấp hai lần”. Đại trưởng lão khoan thai nói. “Các ngươi chỉ là Ngưng Hải cảnh tầng một tầng hai, còn ta là Ngưng Hải cảnh đỉnh”.
“Thực lực quá cách biệt, ta chỉ cần có ý định giết các ngươi thì một chưởng vừa rồi liền giải quyết xong hết toàn bộ”.
“Vừa rồi ta chỉ tung ra ba phần lực nhưng các ngươi đã chịu không nổi, các ngươi khiến ta quá thất vọng”.
“Kết thúc thôi”.
Đại trưởng lão ánh mắt chán ngán nhìn họ rồi nói. Chỉ thấy thân ảnh già nua của lão liên tục lóe lên rồi tiếp cận một người rồi tung một chưởng, trực tiếp chấn diệt người đó thành trăm ngàn mảnh.
Không đến năm phút, hai mươi cường giả Ngưng Hải cảnh lúc này chỉ còn năm người Lâm gia còn sống. Còn lại tất cả đều đã chết.
“Như vậy là xong”. Đại trưởng lão thở nhẹ một hơi rồi quay về vị trí.
Nhưng khi vừa đi qua một bên Đế Nguyên Quân thì bị hắn một quyền đánh văng ra xa. Phùng Bảo đứng ở sau lưng thấy vậy nên bắt đầu cảm thấy lo lắng. “Tiền bối, đại trưởng lão không làm gì sai cả?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân chỉ nở một nụ cười rồi nói. “Ta biết”.
“Cảnh giới của ngươi đã kẹt lại ở Ngưng Hải cảnh đỉnh phong gần trăm năm rồi, nếu như mãi không thể đột phá thì sẽ chết vì chân nguyên trong người đã vượt qua giới hạn”.
“Biểu hiện của vừa rồi không tồi nên sẵn tiện giúp một tay”.
Đại trưởng lão từ trong đống bụi đất đi ra, lão đưa tay lên lau đi vệt máu ở trên miệng. Bất chợt, lão cảm nhận được cảnh giới bản thân tăng lên nên vui mừng nói lớn. “Hahaha, cảnh giới ta bị kẹt lại đã lâu, bây giờ đột phá dễ dàng như vậy?”.
“Đa tạ công tử”. Đại trưởng lão ánh mắt không giấu được kinh hãi nhìn Đế Nguyên Quân rồi nói.
Đế Nguyên Quân gật đầu cho qua rồi tiếp tục thưởng thức trà, bỏ mặc ánh mắt của Phùng Bảo và ba người kia.
“Hahaha, ba vị, lão hủ đột phá trước các ngươi rồi. Hahaha”. Nhìn vẻ mặt mong đợi của ba người, đại trưởng lão nở nụ cười cao hứng nói.
Chưa đến một canh giờ!
Toàn bộ những người của những gia tộc kia đều bị giết chết hết, lúc này chỉ còn lại sáu người Lâm gia gồm Lâm Bỉnh Thiên, bốn vị trưởng lão và Lâm Quỳnh đang chật vật nằm trên nền đất.
Lúc này, Đế Nguyên Quân mới từ từ đi về phía Lâm Tuyết Nhi rồi nói. “Lâm Tuyết Nhi, ngươi muốn xử lý những người này như thế nào, ta sẽ không can dự vào?”.
Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Lâm Tuyết Nhi, Lâm Bỉnh Thiên và những trưởng lão rối rít bò lại gần rồi cầu xin nàng.
“Tuyết Nhi, là đại bá không tốt, cầu xin ngươi tha mạng cho ta”.
“Tuyết Nhi, ta lúc nhỏ rất chiếu cố ngươi, xem thời gian đó phân lượng, xin hãy bỏ qua cho ta”.
“Ngươi muốn ta làm nô tài cũng được, chỉ xin ngươi tha cho ta”.
“…”.
Nhìn dáng vẻ ghê tởm của bọn họ khiến Lâm Tuyết Nhi rùng mình, khóe miệng nàng run lên nhưng không nói được nên lời. Bởi vì những chuyện lúc trước dần xuất hiện ở trong đầu nàng. Đó là những ký ức vui mừng nhưng cũng rất đáng để quên.
“Ngươi muốn thắng được tâm ma thì phải vượt qua được nó, nếu không sau này ngươi sẽ không thể nào tu luyện được nữa và sẽ bị tâm ma giày vò cho đến lúc chết”. Đế Nguyên Quân ghé sát tai nàng nói.
“Ta….”. Lâm Tuyết Nhi run lên một cái rồi đứng dậy, ánh mắt thương hại, căm phẫn nhìn bọn họ. Nàng cắn chặt môi, lòng bàn tay thít chặt lại. Lúc này, nàng đã lấy được sự bình tỉnh.
“Ta muốn báo thù”.
“Rất tốt”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì nở một nụ cười. Hắn cúi người xuống nhặt một thanh kiếm rồi đưa cho nàng rồi nói. “Ngươi lựa chọn rất đúng”.
Nàng lúc này không còn do dự nữa, đưa kiếm lên cao. Nàng mạnh tay chém xuống.
Sau khi giết bốn vị trưởng lão, Lâm Tuyết Nhi tiến lại gần Lâm Bỉnh Thiên, ánh mắt nàng tức giận quát. “Lúc trước cha mẹ ta đối xử với các ngươi rất tốt. Nhưng tại sao?”.
Nàng vừa nói, hai hàng nước mắt dần dần chảy xuống.
“Ta xin lỗi”. Lâm Bỉnh Thiên cúi gầm đầu nhìn xuống đất, lúc này hắn không còn can đảm nhìn Lâm Tuyết Nhi. Lúc này hắn mới biết bản thân mình đã sai đến mức nào, nhưng cho dù bây giờ hối lỗi cũng đã muộn.
Lâm Tuyết Nhi vung kiếm dứt khoát giết chết Lâm Bỉnh Thiên. Nhưng lúc này, trong lòng nàng cảm thấy nặng trĩu. “Báo thù cho cha mẹ là chuyện nên làm nhưng sao ta cảm thấy đau lòng như vậy?”.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên cao rồi cảm thán.
Cuối cùng, nàng nhìn về phía Lâm Quỳnh nằm chật vật trên nền đất, lúc này. Nàng dần nhớ lại những ký ức đẹp của hai người từ lúc nhỏ. Thời gian đó, cả hai người đã rất vui vẻ khi ở bên nhau nhưng mọi thứ bây giờ đã không còn.
Nàng nhìn Lâm Quỳnh một cái rồi quay qua nhìn Đế Nguyên Quân nói. “Đuổi Lâm Quỳnh ra khỏi Lâm gia, vĩnh viễn không được quay về”.
Đế Nguyên Quân gật đầu rồi bước về phía Lâm Quỳnh rồi bóp mạnh một cái khiến Lâm Quỳnh đau đớn vô cùng. Men theo lòng bàn tay, thiên phú của Lâm Tuyết Nhi từ trong người Lâm Quỳnh từ từ bay ra. Thiên phú bị rút ra, Lâm Quỳnh đau đớn đến mức ngất lịm.
“Vật cũng nên về với chủ”. Đế Nguyên Quân tay bấm pháp quyết loại bỏ cấm chế ở bên ngoài rồi đưa cho Lâm Tuyết Nhi rồi giúp nàng luyện hóa lại.
Hai tháng qua đi!
Lâm Quỳnh bị người của Đấu Giá Hội đem vứt trên một ngọn đồi vắng vẻ và đó cũng là nơi thường xuyên xuất hiện những dã thú ăn thịt người rất đáng sợ.
Lâm Quỳnh may mắn khi được một nhóm người cứu sống mang về nhưng nàng không ngờ được đây là một nơi địa ngục trần gian.
Bị đám thổ phỉ mang về rồi bị bọn chúng cưỡng hiếp liên tục, ngày nào cũng bị mấy chục tên ép buộc phục vụ. Cho đến khi cơ thể nàng không chịu đựng được nữa, cơ thể tàn tạ gầy gò chỉ còn da bọc xương thì bị bọn chúng vứt bỏ ở trên đỉnh đồi làm mồi cho dã thú.
Lâm Quỳnh lúc này không còn một chút sức lực nào cả, hai mắt nàng dần dần khép lại, cái cảm giác mệt mỏi dần bao trùm lấy cơ thể nàng.
“Lâm Tuyết Nhi, Đế Nguyên Quân, Đấu Giá Hội, ta cho dù có biến thành quỷ cũng không tha cho các ngươi”.
“Ta thề sẽ giết chết tất cả các ngươi”.
“Ta sẽ giết, giết hết. Không chừa một ai”.
“Ta muốn sống, ta không muốn chết, ta muốn báo thù”.
Lâm Quỳnh trước lúc ngất đi, khóe miệng nàng liên tục lẩm nhẩm.
Nhưng khi nàng chuẩn bị ngất đi thì đột nhiên, một bóng dáng ma mị từ trên cao từ từ hạ xuống, nàng chỉ nhìn thấy bóng dáng lờ mờ một nữ tử thân khoác một bộ huyết sắc từ từ tiến lại gần.
“Ác niệm của ngươi rất lớn, rất phù hợp với công pháp tu luyện của tông môn của ta”.
“Ngươi có muốn bái ta làm sư phụ?”.
Lâm Quỳnh gắng dốc hết toàn bộ sức lực còn lại trả lời rồi lâm vào hôn mê. “Ta muốn”.
– —