“Động phủ này ta tham gia”. Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ nói. “Nhưng cơ duyên ở trong đó ta không dám chắc sẽ để lại cho các ngươi”.
“Vì thế nên ta sẽ tự ý hành động, không liên quan gì đến Đấu Giá Hội”.
“Ta biết”. Phùng Bảo trên mặt vui mừng nói.
“À đúng rồi, đống lộn xộn này giải quyết giúp ta. Xem như ta nợ ngươi một ân tình”. Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân thân ảnh chợt lóe rồi biến mất ở trong bóng tối.
Để lại Phùng Bảo trên gương mặt hớn hở, vui vẻ nói. “Tiền bối yên tâm, chuyện này ta sẽ đích thân xử lý”.
Một lúc sau!
Đế Nguyên Quân xuất hiện ở trước bảo khố của Tiết gia, vẻ mặt có chút mong chờ nói. “Thân là một gia tộc nên bảo khố chắc chắn sẽ không ít”.
“Không biết bên trong có thứ làm ta bất ngờ. Thật đáng mong đợi”.
Đẩy cửa tiến vào bên trong, trước mắt hắn là từng rương bảo lớn được sắp xếp ngay ngắn ở trong góc. Còn ở vị trí trung tâm là ba cái kệ lớn với đầy đủ các loại đan dược, linh dược,… và số lượng mỗi loại không hề ít.
Nhìn thấy những thứ này khiến Đế Nguyên Quân vui mừng không thôi. “Hahaha, không hổ là Tiết gia, lưu giữ bảo vật nhiều như thế này”.
Không quan sát hơn nữa, Đế Nguyên Quân vung tay thu toàn bộ bảo khố vào bên trong nhẫn trữ vật rồi đi ra ngoài. Thì thấy Phùng Bảo đứng đợi người đến thu dọn lại nơi này.
“Tiền bối còn có việc?”. Nhìn Đế Nguyên Quân đang suy nghĩ, Phùng Bão lên tiếng.
Đế Nguyên Quân bất chợt nhớ đến chuyện gì đó rồi nói. “Đúng rồi, toàn bộ gia tài của Tiết gia đều bán lại cho Đấu Giá Hội và tất cả các loại công pháp tu luyện. Ngươi tính xem được bao nhiêu linh thạch rồi quy đổi thành đan dược, đan dược có cấp bậc càng cao càng tốt”.
“Còn nữa, Tiết gia còn có một mỏ linh thạch lớn. Các ngươi có thể tùy tiện khai thác, nhưng linh thạch tìm được phải đưa ta ít nhất năm phần”.
“Ta biết rồi, tiền bối yên tâm”.
Đế Nguyên Quân gật đầu rồi rời đi.
Thời gian này, tin tức Tiết gia trong một đêm bị diệt sạch khiến toàn bộ Hà Châu thành nổi lên một trận mưa gió lớn. Và Đế Nguyên Quân cũng bị những người xung quanh bàn tán, dù họ không biết người ra tay là ai nhưng lời qua lời lại một thời gian họ đã suy ra được cường giả đó là một vị cường giả ẩn cư nào đó….
Một tháng qua đi!
Tin tức chưa kịp lắng xuống thì Đế Nguyên Quân nhận được tin tức từ Ảnh Sát. “Ngô gia đã bắt đầu hành động”.
Tin tức mặc dù ngắn nhưng hắn cũng hiểu được sự nguy hiểm của chuyện này rồi truyền tin lại. “Ta biết rồi”.
“Rốt cuộc không đợi được nữa rồi sao?”.
“Như thế cũng tốt, giải quyết xong mọi chuyện của Lâm gia rồi cũng nên rời đi”.
Thời gian một năm qua đi!
Suốt thời gian này, Đế Nguyên Quân ở bên cạnh Lâm Tuyết Nhi phụ giúp nàng tu luyện. Cách đây ba tháng, nàng dựa vào đan dược cấp cao thành công đột phá lên Thức Nhân cảnh.
“Lâm Tuyết Nhi tu luyện bây giờ đã lâm vào bế tắc, nếu không giúp nàng lấy lại thiên phú thì sẽ ảnh hưởng đến việc tu luyện sau này”.
Bên cạnh đó, Đế Nguyên Quân sử dụng hết phân nửa lượng đan dược và linh dược của Tiết gia mới giúp hắn ổn định được Ngũ Hành Bản Nguyên, mặc dù tác dụng không khác gì thiên phú của một người nhưng nếu một người tu luyện được bản nguyên thì con đường tu luyện của hắn sau này sẽ rất rộng mở.
“Tốn một năm tu luyện mà bản nguyên vẫn không có dấu hiệu đột phá”. Đế Nguyên Quân từ trong bế quan tỉnh dậy. “Muốn tu được đến Thần cấp thì không biết đến bao giờ mới luyện thành”.
“Bây giờ ta chỉ cần bản nguyên đột phá đến tầng thứ hai thì việc tu luyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, đáng tiếc”.
Mặc dù Đế Nguyên Quân chưa đột phá được bản nguyên. Nhưng thời gian này, cảnh giới của hắn cũng được củng cố hơn rất nhiều, từ tầng thứ nhất đột phá đến tầng thứ ba. Còn nhục thân cũng thăng tiến được một bước tiến lớn, Thức Nhân cảnh muốn gây ra thương tích cho hắn không phải chuyện dễ dàng.
“Còn thiếu một chút nữa có thể đột phá tầng hai Ngũ Hành Bá Thể Quyết và lúc đó ta có thể ngưng tụ được Ngũ Hành Chi Thể, khi đó thì Ngưng Hải cảnh đỉnh một trận chiến mà không thua thiệt quá nhiều”.
Đế Nguyên Quân đang chuẩn bị đi ra ngoài thì đột nhiên, Lâm Tuyết Nhi hối hả từ bên ngoài chạy vào. Nhìn vẻ mặt nàng trông rất mệt mỏi.
“Có chuyện không hay rồi”.
“Từ từ rồi nói”. Nhìn dáng vẻ hốt hoảng của nàng, Đế Nguyên Quân gần như đã đoán được.
“Ngô gia ép đến của rồi”. Lâm Tuyết Nhi dáng vẻ lo lắng nói.
“…”. Đế Nguyên Quân trầm mặc suy nghĩ một lúc. ‘Cuối cùng chuyện này cũng đã tới’.
‘Lâm gia tốt nhất đừng làm gì nếu không…’.
“Này, đang suy nghĩ chuyện gì vậy?”.
“Không có gì”. Đế Nguyên Quân lắc đầu trả lời. “Đi ra ngoài xem thử”.
Cả hai người cùng đi ra ngoài sảnh lớn, lúc này người của Ngô gia đã kéo đến rất đông, toàn bộ đều là cường giả trên Thức Nhân cảnh với số lượng hơn năm mười người do Ngô gia chủ dẫn đầu.
“Lâm Bỉnh Thiên, chuyện lúc trước ta nói ngươi đã suy nghĩ kỹ?”. Bước vào sảnh chính, Ngô gia chủ khí thế bừng bừng nói.
“Ngô Gia Hùng, ngươi đừng có quá đáng”. Lâm Bỉnh Thiên ngồi ở chính điện, gương mặt xám xịt suy nghĩ nói.
“Hahaha, Lâm Bỉnh Thiên, dù sao hai nhà cũng là thông gia nên ngươi nói như vậy chẳng phải nặng lời quá rồi sao?”. Đáp lại, Ngô Gia Hùng nở một nụ cười lớn nói.
“Hừ, thông gia. Một năm này Ngô gia đã đối xử với Lâm Quỳnh như thế nào?”. Lâm Bỉnh Thiên tức giận quát lớn. “Chuyện này chắc Ngô gia các ngươi biết rõ nhất”.
“Chuyện đó thì có gì không tốt, Lâm Quỳnh dựa vào thiên tài địa bảo của Ngô gia để tu luyện, bây giờ đã tu luyện tới cảnh giới Luyện Nhân cảnh đỉnh phong và quan trọng hơn là nàng ta là con dâu của Ngô gia ta”.
“Hừ, các ngươi giam Lâm Quỳnh ở trong phòng suốt một năm. Ở trong đó các ngươi đã làm gì?”.
“Lâm Bỉnh Thiên, ngươi đừng vu oan giá họa”. Ngô Gia Hùng lớn tiếng quát.
“Không cần nói nhiều, Lâm Bỉnh Thiên. Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng”.
“Quy thuận Ngô gia hay là chết?”.
“Ngô Gia Hùng, ngươi dám?”. Lâm Bỉnh Thiên tức giận, phẫn nộ quát.
– —