“Em đi cùng chị.”
“Thanh Hòa, mình ra ngoài hút điếu thuốc.” Tưởng Duy Nhĩ vỗ vai Thẩm Thanh Hòa, lúc này người đang nói chuyện với Thẩm Thanh Hòa, Thẩm Duyệt mới để ý thấy Kiều Sanh đang đứng ở cửa liền lấy ra một điếu thuốc. “A Sanh, số lượng hôm nay của em đã dùng hết rồi.” Thẩm Duyệt nhắc nhở.
Kiều Sanh ngẩng đầu, vẻ mặt cay đắng: “Ừ ha…” Đáp lại một tiếng, cười nói, “Em không có hút, muốn ra ngoài hóng gió với Tưởng tổng.” Thẩm Duyệt còn muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Thanh Hòa mở miệng nói, “Kiều Sanh, hôm nay em muốn hút cứ hút đi, lát nữa tôi cũng đi ra.” Thẩm Giáng Niên như nghe được cái gì đó rất kinh khủng, Thẩm Thanh Hòa còn hút thuốc à? Thẩm Duyệt có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không nói gì, Kiều Sanh nhếch miệng cười, tựa hồ rất vui vẻ, nhưng mà cái vui lại có chút quá đáng, “Vẫn là Thanh Hòa nói được nha.” Kiều Sanh nói xong, cùng Tưởng Duy Nhĩ đi ra ngoài.
“Được rồi, sư muội, đừng nói chuyện nữa, tôi ra ngoài hút thuốc, em có thể dỗ bình dấm nhỏ của em rồi.” Thẩm Thanh Hòa cười nói đùa, đứng dậy, đồng thời nhìn Thẩm Giáng Niên, Thẩm Giáng Niên vừa rồi nhìn cô mãi. Thẩm Thanh Hòa đi đến trước mặt cô ấy, xoa đầu, dùng giọng điệu rất cưng chiều nói: “Sao nhìn tôi mãi thế, tôi cũng biết hút thuốc, ngạc nhiên lắm à?”Thẩm Giáng Niên không khỏi bị thuyết phục, bởi sự thông thấu của Thẩm Thanh Hòa, “Có chút, muốn cùng người đi ra ngoài.” Thẩm Thanh Hòa nhìn những người còn lại trong phòng và nói: “Bên ngoài trời lạnh, đừng ra ngoài.” Được rồi… Thẩm Giáng Niên chỉ có thể đồng ý.
Hiện tại trong phòng chỉ còn lại Nhược Phong cùng A Lam, Lê Thiển, Tần Thư, cùng Thẩm Giáng Niên. Thẩm Giáng Niên lại cảm thấy mình giống như một cẩu độc thân thừa thãi, “Tần Thư, đừng cho Lê Thiển uống rượu.”
“Cậu cảm thấy ta có thể khuyên được cậu ấy sao?” Tần Thư có chút không nói nên lời.
“Bất ngờ ghê, Tần Thư, cậu uống cũng được lắm nha.” Thẩm Giáng Niên từng thấy Tần Thư uống rượu, nhưng chưa từng thấy uống rượu trắng, uống nhiều như vậy, căn bản không say.
“Đương nhiên rồi.” Tần Thư cười ngây thơ, Thẩm Giáng Niên ôm lấy người bên cạnh đang rót rượu Lê Thiển, “Tuyền Xuyến Tử, cậu không được uống nữa.”
“Sao lại không uống nữa?” Lê Thiển hừ một tiếng, Tần Thư nhìn Thẩm Giáng Niên, “Để cậu ấy uống đi, một lát nữa sẽ ngủ thôi.” Thẩm Giáng Niên âm thầm cười trong lòng: Được rồi, hiểu nhau ghê đó. Quả nhiên, sau khi uống thêm hai ly, Lê Thiển bắt đầu ngáp dài: “Mệt à, ngủ một lát đi.” Tần Thư nói. Lê Thiển chớp chớp mắt, trước mắt hiện lên một hình ảnh kép, thiếu nữ xinh đẹp này là ai? Lê Thiển dùng sức tiến về phía trước, sờ sờ mặt Tần Thư, đến gần chút nữa, phát hiện là Tần Thư, lập tức dùng lòng bàn tay đẩy ra, lẩm bẩm nói: “Không đẹp chút nào.” Thẩm Giáng Niên nghe không rõ, hỏi Tần Thư: “Cậu ấy nói gì thế?”
“Không đẹp một chút nào.” Tần Thư đây không phải lần đầu tiên nghe được điều này. Thẩm Giáng Niên không khỏi bật cười, Tần Thư nhẹ giọng nói: “Đây không phải là lần đầu tiên.”
“Hả?”
“Lúc trước say cũng đã nói như vậy.” Tần Thư nhìn chằm chằm người say rượu mê mang kia, nhẹ giọng nói: “Nhìn chằm chằm mặt tôi một hồi thật lâu, đột nhiên thốt ra câu này.”
“…” Thẩm Giáng Niên nhất thời không nói nên lời.
“Có lẽ trong trái tim cậu ấy có một Hoàng tử không thể chạm tới được.”
“Không hẳn, nếu như cậu ấy nói xinh đẹp, biết đâu là công chúa Bạch Tuyết.”
“Không thể nào.”
“Sao cậu biết?”
Tần Thư ngừng nói, Thẩm Giáng Niên đẩy cô: “Tại sao không thể?” Tần Thư nghiêng đầu cười ngốc nghếch, “Sau này cậu có thể tự mình hỏi cậu ấy.” Thẩm Giáng Niên không thích điều này, thần bí. “Nếu cậu ấy mệt rồi thì đưa cậu ấy về nhà đi, để ngủ cho ngon.” Tần Thư cũng có ý này, “Như thế này được không? Bữa tối còn chưa kết thúc.”
“Vẫn chưa kết thúc. Những người kia đi còn chưa quay lại.” Khi Thẩm Giáng Niên quay người lại, Nhược Phong và A Lam đều đang nhìn cô. Thẩm Giáng Niên lịch sự mỉm cười, “Hai người về đi, lát nữa tôi sẽ nói với Thẩm Thanh Hòa.” Tần Thư tạm biệt, Thẩm Giáng Niên cùng nàng đi ra ngoài, tiễn người lên xe.
Những người này đi đâu hút thuốc, Thẩm Giáng Niên đi ra ngoài cũng không thấy bọn họ. Lúc quay lại thì phát hiện những người đang hút thuốc đã trở lại vị trí ban đầu: “Thanh Hòa, Tần Thư đưa Lê Thiển về trước, Lê Thiển say rồi.”
“Ừa.” Thẩm Thanh Hòa ừa một tiếng ôn hòa, “Tử Quân và Nguyễn Nhuyễn chưa quay lại sao?” Thẩm Thanh Hòa hỏi. Thẩm Giáng Niên cũng băn khoăn không biết hai đứa nhóc đã đi đâu, “Để em đi tìm.” Trước khi ra khỏi cửa, Thẩm Giáng Niên liếc nhìn Thẩm Thanh Hòa nhỏ giọng nói: “Uống ít thôi.” Thẩm Thanh Hòa ngẩng đầu lên, cười nhẹ, tim Thẩm Giáng Niên tan chảy.
Mặc dù Thẩm Thanh Hòa không hề say, nhưng rốt cuộc những người uống rượu cũng khác với bình thường. Lúc này, Thẩm Thanh Hòa bớt xa cách hơn, gần gũi và cười nhiều hơn. Thẩm Giáng Niên không nỡ đi, nhưng những người khác đều uống rượu nên cô phải đi, cô một mình đi loanh quanh trong quán lẩu, cũng không thấy ai cả.
Thẩm Giáng Niên coi như đi dạo, sau khi đi dạo, nếu không có tốt nhất nên gọi điện thoại. Gọi điện thoại cho Nguyễn Nhuyễn thì thấy điện thoại đã tắt, Thẩm Giáng Niên không có số điện thoại của Thích Tử Quân. Đành quay lại trong tiệm hỏi nhân viên tiệm có thấy hai cô nhóc không, “Mới vừa nãy thấy hai người đứng bên đường, sau đó đi vào trong ngõ.”
Thẩm Giáng Niên vừa lúc không có việc gì làm, liền nghĩ đến đi bộ qua đó, nhưng càng đi, người càng ít. Thẩm Giáng Niên cảm thấy có gì đó không ổn, cô đột nhiên quay đầu lại mấy lần, nhưng không có ai đi theo. Đèn đường phía trước đã hỏng, Thẩm Giáng Niên do dự một chút, nhưng vẫn không có đi tới, đứng tại gọi vài tiếng, thanh âm cô độc có chút hoảng sợ.
Thẩm Giáng Niên đang định quay lại thì nghe thấy tiếng bước chân vội vã phía sau. Thẩm Giáng Niên vừa quay người lại liền nhìn thấy mấy người đều đội mũ đi về phía mình, Thẩm Giáng Niên cảm thấy có gì đó không ổn, cô nhìn chằm chằm về phía sau rồi bắt đầu chạy chậm. Sự thật đã chứng minh suy đoán của cô có thể đúng, những người đó cũng chạy theo. Thẩm Giáng Niên vội vàng tăng tốc, cũng may là cô có thói quen tập thể dục ở nhà, Thẩm Giáng Niên đột nhiên phát huy sức lực, nhìn thấy có ngã rẽ, lập tức rẽ qua, chỉ lo chạy… Chỉ đến khi cô đứng thở hổn hển trên đường lớn, mới nhận ra người ở phía sau đã không còn.
Tim đập cùng với sợ hãi vẫn còn, Thẩm Giáng Niên nhìn biển báo và nghĩ: Trời mẹ, cô chạy xa như vậy rồi sao. Không được, hết sức để đi rồi, đành gọi taxi. Khi cô giơ tay định bắt taxi, một chiếc ô tô tình cờ từ bên cạnh lái tới, Thẩm Giáng Niên cảm giác như mình được cứu trong nháy mắt, đương nhiên chỉ là trong chốc lát, bởi vì quá trùng hợp, cô chỉ giơ tay lên mà thôi mà đã cõ một chiếc taxi dừng lại, “Lên xe không?”