Mạch Sanh Tiêu hai tay đặt ở trên đầu gối, chuyện đã cách hơn một năm, cô vẫn có thể nhớ rõ ràng từng giai điệu, từng nhịp rất quen thuộc kia.
Dì Hà đứng ở cửa phòng bếp, lúc mà Duật Tôn đánh đàn thì vẻ mặt rất chuyên chú, đèn tường mờ mịt chiếu vào khuôn mặt mị hoặc chúng sinh mà hiện ra một tầng khí chất u buồn, dì Hà thở dài, lắc đầu.
Mạch Sanh Tiêu mười ngón tay mảnh khảnh cùng tiết tấu của Duật Tôn mà đàn theo, khi tiếng đàn dừng lại, Sanh Tiêu cũng nắm chặt lại hai tay, cô cố hết sức vịn lấy lan can đứng người lên, trở lại phòng ngủ.
Mới vừa đến mép giường ngồi vào chỗ của mình, liền nghe đến tiếng bước chân Duật Tôn lên tới lầu.
Từ đó sau mỗi một ngày, Duật Tôn mỗi đêm đều thức khuya hơn Mạch Sanh Tiêu, cô luôn có thể ở trong phòng ngủ nghe được tiếng đàn dương cầm truyền đến. Sanh Tiêu giống như là có thói quen, mỗi lần, cũng sẽ đi vào đầu bậc thang.
Cô có thể xa xa nhìn thấy hình ảnh của người đàn ông, hắn vừa quay đầu lại, tổn thương đã sâu, nhưng ngay cả Sanh Tiêu cũng không kịp đưa tay ra.
Nhưng Duật Tôn biết rõ, tiếng đàn của hắn, cô cùng con đều có thể nghe thấy.
Cố Tiêu Tây bởi vì không có bằng cấp, tìm được công việc tốt là rất khó, ở một nơi như thế này một học sinh tốt nghiệp trung học, bằng cấp khoa chính quy đều là vừa nắm một bó to trong xã hội càng không có chỗ đặt chân mà sống, cô rời nhà đi làm việc ở nhà máy điện tử không xa, tiền lương cơ bản là 1140 nhân dân tệ, thêm tiền tăng ca, một tháng chỉ có thể kiếm được 2000 tệ.
Tiền của Nghiêm Trạm Thanh để cho cô một phần cũng chưa động đến, Cố Tiêu Tây luôn tìm cơ hội muốn trả lại cho hắn.
Cố mẹ đến nay tung tích cũng chưa rõ, cô chủ nhật cũng không thể nghỉ ngơi cho tốt, in không ít mục tìm người đi dán khắp phố lớn ngõ nhỏ, lúc nhận được điện thoại của Tô Ngải Nhã cũng là lúc Cố Tiêu Tây tan tầm về nhà.
Tô Ngải Nhã hẹn cô đến quán cà phê gặp mặt.
Vừa đến, Cố Tiêu Tây liền đem trả điện thoại mà trước đây Tô Ngải Nhã đã đưa cho cô, tự cô đi mua cái mới, có thể gọi điện thoại được.
“Chậc chậc, cô nhìn xem lại tay của cô đi, bị lãng phí thành ra bộ dạng gì rồi.”
Cố Tiêu Tây đem bàn tay bị nứt nẻ để xuống dưới bàn: “Cô tìm tôi có việc gì sao?”
“Lúc này cô mới ra chưa bao lâu, có phải là không muốn trả thù nữa?”
“Chúng ta đấu không lại Duật Tôn, việc này không khác gì lấy trứng chọi với đá.”
“Nhìn cô cũng có chút tiền đồ.” Tô Ngải Nhã móc ra thuốc lá: “Cô có muốn không?”
Cố Tiêu Tây vội vàng khoát tay.
“Cô có biết Thư Điềm không?”
Cố Tiêu Tây đối với Thư Điềm có chút ấn tượng, lúc trước còn bị cô ấy hắt một ly nước vào người: “Biết.”
“Biết là tốt rồi, “Tô Ngải Nhã ra sức hít một hơi thuốc: “Tôi bây giờ mới biết được, bạn trai của Thư Điềm lúc trước thiếu chút nữa đã chết ở trong tay Duật Tôn, hắn ai không trêu, lại hết lần này tới lần khác chọc tới Duật Tôn, tôi hiện tại không chắc lắm, Tang Viêm có biết hay không cái chết của hắn chính là do đối đầu với Duật Tôn.”
“Ai muốn lấy mạng của anh ta, chẳng lẽ anh ta còn không biết sao?”
Tô Ngải Nhã liếc trắng Cố Tiêu Tây một cái: “Cô cho rằng Duật Tôn sẽ đích thân ra tay sao? Có không ít người long tranh hổ đấu đến chết, đến trước điện Diêm Vương cũng không biết kẻ thù của mình là ai.”
Cố Tiêu Tây cũng không hiểu những việc này, nên chỉ có thể không lên tiếng.
“Mà như vậy cũng không sao, tôi hiện tại nghĩ ra một cách, hôm nay cần nhất là làm cho Tang Viêm biết rõ chân tướng, lợi dụng cái chết của Thư Điềm, làm cho bọn họ tàn sát lẫn nhau. Du sao, Mạch Sanh Tiêu cùng Thư Điềm ở trường học cũng là bạn rất thân, chuyện này, xe ra sẽ rất náo nhiệt đây.”
“Cái gì?” Cố Tiêu Tây kinh hãi: “Người mà cô muốn trả thù là Duật Tôn, người khác không có liên quan gì cả.”
“Cô đúng là ngu ngốc quá.” Tô Ngải Nhã lại lần nữa hoài nghi, ả làm sao lại tìm đến người không có chút đầu óc nào là Cố Tiêu Tây này: “Cô cho rằng chỉ dựa vào hai người chúng ta là có thể trả thù sao? Muốn tự sát cũng có nhiều cách lắm, aizz, Cố Tiêu Tây, cô sẽ không đến khi lâm trận rồi bỏ chạy đấy chứ? Tôi cho cô biết, nếu cô dám đem chuyện này tiết lộ ra ngoài, người đầu tiên tôi không buông tha là cô.”
“Thật là. . . . . .” Cố Tiêu Tây thoáng nhìn ánh mắt hung ác của Tô Ngải Nhã, lại đem những lời muốn nói nuốt xuống: “Cô tìm tôi làm cái gì? Chẳng lẽ muốn tôi giết người sao?”
“Cô ư?” Tô Ngải Nhã bật cười lạnh lên tiếng: “Vừa nhìn cô là biết sẽ không có tiền đồ, ở đó còn giết người.”
“Vậy cô muốn. . . . . .”
“Giúp tôi dụ Thư Điềm đến, hoặc là Mạch Sanh Tiêu cũng được, bất luận hai người đó ai chết, đối với chúng ta đều có lợi.”
“Không được.” Cố Tiêu Tây không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt: “Họ dựa vào cái gì mà đi theo tôi?”
“Cô lúc trước không phải có qua lại với Duật Tôn sao? Tùy tiện bịa đặt một ít chuyện, hẹn đến một nơi gặp mặt còn không phải là chuyện đơn giản nhất sao, còn những việc sau đó, tự nhiên sẽ có người sẽ đi làm.”
“Tôi là hận Duật Tôn, nhưng tôi không muốn làm tổn thương đến người khác.”
“Cô. . .” Tô Ngải Nhã thấy không lay chuyển được sự cương quyết của cô: “Cô không muốn tìm lại mẹ cô sao? Cô trở về trước đi, ba ngày sau tôi sẽ tìm ra mẹ cô, nhớ kỹ, nếu dám ăn nói lung tung, tôi sẽ cho cô chịu không nổi.”
Nếu không phải Mạch Sanh Tiêu cả ngày không ra khỏi Ngự Cảnh Viên nửa bước, hơn nữa Thư Điềm lúc nào cũng có Tang Viêm đi cùng, Tô Ngải Nhã sẽ không sẽ tìm đến một kẻ ngốc thế này!
Cố Tiêu Tây sợ hãi về đến nhà, cô trong bụng đầy tâm sự, ngồi ở trên ghế không nói lời nào.
Cố cha đem các món ăn còn nóng lên bàn, rất đơn giản một món ăn, một món canh.
“Đi làm về mệt mỏi rồi, nhanh, ăn nhiều một chút.” Cố cha lấy một trái trứng gà đưa tới trong tay Cố Tiêu Tây, dù cuộc sống lại gian khổ, ông cũng sẽ không để cho con gái chịu nhiều đau khổ.
Cố Tiêu Tây cổ họng như bị nghẹn lại, nuốt cũng không trôi cơm: “Cha, con lúc ấy nếu không đi lầm lỡ, nhà của chúng ta không đến mức sẽ biến thành thế này.”
Cố cha gắp lên một đũa thức ăn đưa tới chén Cố Tiêu Tây: “Cha vẫn là câu nói kia, Tây Tây, làm sai chuyện tới đây là dừng, chỉ cần sau này đừng có lại đi vào đường cũ, ba tin tưởng con còn có thể đứng lên.”
Cố Tiêu Tây cúi đầu xuống, cũng không phát hiện nước mắt rớt vào trong bát cơm.
Mạch Sanh Tiêu sáng sớm liền chuẩn bị tốt mọi thứ, bởi vì thời kỳ mang thai có dùng qua thuốc, bác sĩ liền đề nghị cô mỗi lần kiểm tra đều phải đi, Sanh Tiêu cũng nghiêm túc làm theo, không dám khinh thường.
Lúc cô cùng dì Hà chuẩn bị đi ra cửa, thì Duật Tôn cầm chìa khóa xe từ trên lầu đi xuống: “Đúng lúc tôi cũng đi đến công ty, để tôi chở hai người đi.”
“Không còn gì tốt hơn.” Dì Hà cầm lấy túi xách của Sanh Tiêu.
Mạch Sanh Tiêu đã tự đi ra ngoài: “Không cần, chúng tôi có thể bắt xe.”
“Chỉ là tiện đường cũng không được sao?”
Sanh Tiêu không có nói tiếp, đi ra khỏi Ngự Cảnh Viên bắt được xe taxi, dì Hà bước vào chỗ ngồi phía sau: “Đến bệnh viện phụ sản.”
Đối với việc lạnh lùng của Mạch Sanh Tiêu, dì Hà dần dần cảm thấy thành thói quen.
Trong xe đang phát ra radio, Sanh Tiêu nâng khuỷu tay lên, xuyên thấu qua kính chiếu hậu, cô nhìn thấy theo đuôi phía sau là chiếc xe thể thao xa hoa. Bởi vì đang giờ đi làm nên kẹt xe, cho nên tốc độ xe rất chậm, nếu không phải xe hơi của Duật Tôn quá mức nổi trội, Mạch Sanh Tiêu cũng sẽ không nhận ra được.
Cô làm như không nhìn thấy dựa người vào thành ghế, xe taxi đi vào cửa bệnh viện, xe của Duật Tôn dừng lại bên đường cái.
Dì Hà dìu Mạch Sanh Tiêu xuống xe, Sanh Tiêu cười nói: “Dì Hà, không có việc gì, cơ thể của con tốt lắm.”
“Vậy cũng phải cẩn thận, mang thai không phải là chuyện nhỏ.”
Bụng Sanh Tiêu cũng đã hiện hình, mặc dù không phải đặc biệt rõ ràng, nhưng vòng eo hiển nhiên so với trước to hơn một vòng.
Duật Tôn hạ cửa sổ xe xuống, thấy dì Hà nắm tay Mạch Sanh Tiêu đi vào trong bệnh viện.
Khám thai mọi thứ đều tốt, lúc Sanh Tiêu đi ra, nhìn thấy xe của Duật Tôn còn đậu nguyên ở đấy.
Cô làm như không nhìn thấy đi đến đầu đường, Duật Tôn không có tiến lên, đợi cho Mạch Sanh Tiêu gọi được xe, lúc này mới đi theo về Ngự Cảnh Uyển.
Sanh Tiêu biết rõ hắn đang đi đằng sau, cho nên sau khi về đến nhà lập tức lên lầu, Duật Tôn đi vào phòng khách, chỉ có dì Hà đang ngồi ở trên ghế sa lon.
“Duật thiếu.”
“Kiểm tra có khỏe không?”
“Tốt, sinh long hoạt hổ lắm.”
“Thật không?” Duật Tôn khóe miệng dưới giương cười: “Có thể nhìn thấy con trong bụng sao?”
“Lúc làm kiểm tra tôi không có đi vào, chỉ nghe Sanh Tiêu nói có thể nhìn thấy. . . . . .”
Duật Tôn gật đầu, cũng không biết, ở trong bụng, hơn ba tháng đứa con đến cuối cùng là có gì, nó có một bàn tay lớn sao?
Dì Hà mở to mắt, đến mỗi lúc như thế này, bà đều cảm thấy không đành lòng.
Mạch Sanh Tiêu nhận được điện thoại của Thư Điềm, vừa mới tỉnh ngủ, cô rửa mặt sạch sau đó đi xuống lầu, ăn vài miếng bữa sáng, Thư Điềm đã tới rồi.
“Cậu thật là có thể ngủ đến 10 giờ sao.”
Tinh thần Sanh Tiêu cũng không khá lắm: “Gần đây đặc biệt thích ngủ.”
“Cậu này, hay là tại ở nhà thời gian quá dài mà ngây ngốc đi vậy, đi ra ngoài theo giúp tớ mua đồ đi.”
“Cậu không phải là đều mua xong hết rồi sao?”
“Còn có vài món chờ cậu cho tớ ý kiến đấy.”
Thư Điềm lôi kéo Mạch Sanh Tiêu đi ra khỏi cửa: “Dì Hà, dì yên tâm đi, con cam đoan sẽ đem Sanh Tiêu hoàn chỉnh mang về đến nhà.”
“Giao tôi và cô đương nhiên là yên tâm rồi.” Dì Hà nói theo.
Sanh Tiêu cầm điện thoại mà Duật Tôn mới mua cho cô đi ra ngoài, từ lúc cô quyết tâm giữ lại đứa bé này, Duật Tôn cũng không còn hạn chế cô đi ra
ngoài nữa, bình thường phần lớn thời gian đều cho dì Hà đi theo, cho dù cô muốn đi ra ngoài một chút, dì Hà cũng không cần mọi việc phải thông qua Duật Tôn.
Cố Tiêu Tây bị Tô Ngải Nhã lần nữa gọi điện thoại đến, cô vốn nghĩ trực tiếp cắt đứt điện thoại, nhưng nghĩ kỹ lại, hay là nên ngay trước mặt nói cho rõ ràng. Cha cô nói rất đúng, nếu như cô lại đi sai một bước nữa, sẽ không có cơ hội làm lại.
“Cái gì? Cô đến bây giờ mới nói là không tham gia nữa?”
“Thật xin lỗi, tôi thật sự làm không được.”
“Cô có hay không không hiểu, cơ hội tốt như vậy, cô không muốn trả thù có phải không?” Tô Ngải Nhã tức giận liên tục dùng ngón tay gõ lên mặt bàn.
Cố Tiêu Tây trước kia không hiểu, nhưng sau khi ra tù mới hiểu được, cha mẹ muốn chính là cô có thể sống thật tốt, mà không phải cả đời chỉ nghĩ đến việc như thế nào để đi trả thù.
“Cô yên tâm đi, tôi cam đoan không đem chuyện này nói ra.”
Tô Ngải Nhã vừa muốn nổi giận, trong tay điện thoại liền vang lên: “Alo?”
Thần sắc ả dần dần giãn ra: “Đúng vậy không? Hai người đều ở trên xe, Duật Tôn bên kia như thế nào. . . . . .” Tô Ngải Nhã cắn nhẹ khóe miệng: “Hắn đang ở công ty à? Tốt. . . . . . Này thì ông trời cũng giúp tôi sớm sẽ trả thù.”
Cố Tiêu Tây dựng thẳng lên hai lỗ tai, trong lòng không khỏi thoáng nổ tung.
Tô Ngải Nhã khép lại điện thoại: “Cô đi đi, coi như chúng ta chưa bao giờ biết nhau, còn có, việc này cô cũng có phần, nếu cô dám nói ra ngoài, coi chừng chết như thế nào cũng không biết.”
Cố Tiêu Tây thần sắc khúm núm, vội vàng đứng dậy rời đi.
Sanh Tiêu ngồi ở cạnh bên chỗ ghế lái, cô nghiêng đầu nhìn vào Thư Điềm: “Này sẽ đi đâu?”
“Đi đến địa điểm tổ chức hôn lễ nhìn xem một chút.”
Mạch Sanh Tiêu nhìn thấy vài sợi tóc của Thư Điềm rơi xuống, cô vươn tay vén ra, Tang Viêm với Thư Điềm cùng nhau đi đến hôm nay thật sự là không dễ dàng, hôn lễ thời gian từ từ đến gần, Sanh Tiêu lại có một loại cảm giác bất an dưới đáy lòng cứ tùy ý mà lan tràn.
Cố Tiêu Tây đi ra quán cà phê, cô đừng lại tại đầu đường, trong lòng tràn ngập phân vân, bước đi chậm chạp không có có phương hướng.
Mạch Sanh Tiêu đã cứu cô, lúc trước nếu không phải Sanh Tiêu nói giúp một câu, cô khả năng đã sớm chết ở trong tay Duật Tôn. Mạch Sanh Tiêu còn đã nhận lời cô, sẽ làm cho Duật Tôn buông tay, không hề làm khó đến người nhà của cô. Cố Tiêu Tây do dự, cuối cùng đi về hướng trạm điện thoại công cộng.
Cô không biết số điện thoại của Mạch Sanh Tiêu.
Nhưng số của Duật Tôn, lại khắc sâu trong trí nhớ của cô.
Cô nắm chặt ống nghe, sau đó bấm số.
Lúc này, Duật Tôn đang họp tại tầng cao nhất của công ty, hắn nghe được có điện thoại, cũng không để ý tới, Cố Tiêu Tây không từ bỏ, liền gọi tiếp vài lần.
Duật Tôn cầm lấy điện thoại đi ra khỏi văn phòng: “Alo?”
Cố Tiêu Tây nhìn xuống bốn phía bên cạnh: “Alo, Thư Điềm cùng Mạch Sanh Tiêu gặp nguy hiểm, hai cô ấy đang trên cùng một chiếc xe, anh nhanh đi cứu đi. . . . . .”
Ống nghe trong tay hung hăng bị đoạt lấy, Cố Tiêu Tây sợ hãi, xoay người, thì nhìn thấy Tô Ngải Nhã thần sắc âm lãnh đứng ở trước mặt.
Tô Ngải Nhã đem ống nghe đặt ở bên tai: “Anh còn không biết hai người đó ở cùng một chỗ sao? Tôi cho anh biết, cho dù hiện tại ngăn cản cũng vô dụng, anh chờ mà nhặt xác hai người đó đi. . . . . . Nếu như Mạch Sanh Tiêu may mắn thoát chết, anh coi như gọi điện thoại nhắc nhở cho cô ta biết, anh có từng nghĩ tới, làm sao anh lại biết hai người đó sẽ xảy ra chuyện không?”
——————-