Nghiêm Trạm Thanh mặc dù không chịu tin tưởng, nhưng không thể phủ định nụ cười hạnh phúc trên mặt Sanh Tiêu.
Cô đứng ở trong hoa viên Hoàng Duệ ấn tượng, cho dù có đứng một mình đi chăng nữa, cũng nhìn không ra một chút cô đơn nào. Duật Tôn trong tay cầm theo một số đồ xuống xe, đợi hắn đến gần, cô tự nhiên khoác ở cánh tay người đàn ông đó, cùng nhau hướng vào trong nhà.
Nghiêm Trạm Thanh xem đến thất thần, cho đến tận lúc hai người hoàn toàn biến mất, anh lúc này mới nặng nề đập tay lái một cái, phóng xe rời đi.
“dì Hà……” Sanh Tiêu đi tới cửa, hướng trong phòng khách khẽ gọi.
Hoàng Duệ ấn tượng bố trí đổi mới hoàn toàn, dì Hà thả đồ trong tay xuống đi đến, “Mọi người đã về rồi.”
“dì Hà, dì lại đang làm đồ ăn ngon dì thế?”
“Cô đang trong thời gian mới cưới, tôi đương nhiên phải bồi bổ cho cô thật tốt, năm sau thêm một đứa con trắng trẻo mập mạp.”
Mạch Sanh Tiêu nhìn về phía cạnh thân Duật Tôn, hắn khẽ cười, xoay người chuẩn bị lên lầu.
“dì Hà, ngày hôm qua chị của cháu cùng dì trở về à? ”*
“Cô yên tâm, tiểu cô nương Thư Điềm kia trước đưa chúng tôi trở về nhà, tôi nhìn rõ Tương tư trở lại tiểu khu.”
Chuyện này Sanh Tiêu yên tâm hơn, hai tay cô đặt ở trên vai dì Hà vỗ nhẹ xuống, “Cám ơn dì Hà.”
Mạch Sanh Tiêu trở lại phòng ngủ thì, Duật Tôn vừa vặn cùng ai thông điện thoại, hắn nói vài câu, liền cắt đứt. Đầu giường treo ảnh cưới của bọn họ, trên giường tất cả vật phẩm đều là mới tinh, Sanh Tiêu đi qua, “Điện thoại của ai a?”
“Công ty có chút việc nhỏ.” Duật Tôn từ trong tủ đầu giường lấy ra một chai thuốc màu trắng, đổ ra hai viên thuốc đưa cho Sanh Tiêu, “Đây là lấy từ Từ Khiêm.”
“Đây là cái gì?” Mạch Sanh Tiêu nhíu chặt lông mày, phản ứng đầu tiên chính là thuốc tránh thai.
Chap 83. 2 Gặp gỡ Mạc Ý
Editor: Khoai Môn Kem
Duật Tôn nhìn thấy sự ảm đạm trong mắt cô, hắn khẽ nhắm rồi mở ánh mắt ra, “Là vi-ta-min E nhập khẩu, anh cướp được, nếu không anh ta còn lâu mới chịu cho.”
Sanh Tiêu nhận lấy, Duật Tôn đem chén nước đưa cho cô, “Từ nay về sau nhớ rõ mỗi ngày đều phải uống.”
Mạch Sanh Tiêu đem thuốc nuốt vào trong cổ họng, thuốc đắng không thôi, vội vàng uống mấy ngụm nước.
Bởi vì nửa năm cuối cùng là kỳ thực tập, cho nên đều không cần lại trở lại trường học, Sanh Tiêu vốn định ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, nhưng lập gia đình rồi nên cũng hơi lo lắng, không thể không bỏ ý nghĩ này đi. Cô tìm việc tại Cung Văn Hóa, nếu có cuộc biểu diễn gì lớn tất nhiên cô cũng tham gia.
Thư Điềm thì cực kỳ nhàn rỗi, cao cao không tới, thấp không xong, về sau người trong nhà sốt ruột, Tang Viêm liền giúp cô mở một phòng huấn luyện, âu cũng là có khuông có dạng.
(Khoai Môn Kem: “ cao cao không tới, thấp không xong”: ý chỉ bằng cấp, cao không cao hẳn, thấp cũng chẳng phải thấp
“Có khuông có dạng”: ý chỉ cũng có nghề có nghiệp)
Thời gian trôi qua cực kỳ nhanh, đã tới tháng 7 rồi.
Trong sân trường đại học Thanh Hoa vô cùng náo nhiệt, khoá vừa tốt nghiệp đều mặc áo cử nhân tranh nhau chụp ảnh lưu niệm, thầy giáo cùng Hiệu trưởng nhìn thấy Mạch Sanh Tiêu đều thăm hỏi ân cần, Thư Điềm mặt đầy vẻ khinh thường, lôi kéo Sanh Tiêu nói thẳng thế lực bọn họ.
Lấy được bằng tốt nghiệp, hai người hẹn đi Pizza Hut, Sanh Tiêu nhìn về phía vườn trường sau lưng, có một loại cảm xúc gì đó trào dâng trong lòng, cô bị một người đi hướng ngược lại đụng phải, bằng tốt nghiệp trong tay cùng cặp sách, vở đều rơi trên mặt đất.
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi–”
“Cô đi đường không có mắt à?” Thư Điềm không vui chỉ trích.
Mạch Sanh Tiêu vội vàng ngồi xổm người xuống, người con gái kia thấy thế, cũng vội xoay người, vội vàng đem những thứ tán loạn đó thu gom, cô ta xem thấy tất cả giấy tờ đều viết ba chữ ‘ Mạch Sanh Tiêu’, rất xinh đẹp và thanh lệ, “Thực xin lỗi a.”
Sanh Tiêu nhận lấy sách vở, người con gái đó tuổi còn rất trẻ, nhìn chắc dưới 20 tuổi, “Không có việc gì.”
“Sanh Tiêu, cô ta không có đụng thương cậu à?”
“Không có.”
Mạc Ý ăn mặc rất đơn giản áo T-shirt quần jean, cô ta vừa ngẩng lên, liền phát hiện chiếc váy trên người Mạch Sanh Tiêu, đúng là Ruili trên tạp chí có giới thiệu, là hàng xa xỉ phẩm, cô ta mỗi khi đi ở đường dành riêng cho người thường đi qua cửa hàng đó, chỉ dám đứng ở cửa ra vào nhìn quanh, ngay cả dũng khí vào thử đều không dám.
Cô ta không khỏi cảm thấy vận mệnh bất công, Mạch Sanh Tiêu nhìn còn trẻ như vậy, mới vừa tốt nghiệp một cái, có thể mặc quần áo sang quý như thế.
“Này, cô từ nay về sau đi đường cẩn thận một chút đi.”
“Thư Điềm, thôi, chúng ta đi thôi, không phải muốn đi ăn cơm sao?” Mạch Sanh Tiêu thấy mấy cuốn sách không việc gì, cũng không có nhìn kỹ mặt Mạc Ý, càng không ngờ tới rằng, giữa các cô ở tương lai không lâu sau đó sẽ có rất nhiều gút mắc như thế.
Mạc Ý cứ nhìn theo hai người dần dần đi xa khỏi tầm mắt mình, Thư Điềm lái xe mini-coopen-ninh đỗ vào ven đường, Sanh Tiêu đi ra ngoài đi làm không thể không lái xe, hôm nay Duật Tôn không rảnh, cô phải tự mình lái xe tới.
Mạc Ý nhận ra xe Thư Điềm, nhưng xem xét cỗ xe của Mạch Sanh Tiêu, là xe thể thao, cô mặc dù không nhìn được, cũng biết giá trị xa xỉ.
Hai người này, nhất định là không sang thì cũng quý.
Trong thâm tâm cô ta có chút bất bình, đứng ở cửa ra vào Thanh Hoa, trong nội tâm lại khó nén kích động, qua hết mùa hè này, cô ta muốn thi vào trường học mà cô tha thiết ước mơ này. Cô đi vào vườn trường, đứng ở trước tủ kính. Bên trong có một tờ áp-phích rất lớn, tiêu đề viết: tiết âm nhạc Paris, Tinh Diệu mộng Đông Phương. Nữ diễn viên chính là vừa rồi cô đụng vào – Mạch Sanh Tiêu.
Mạc Ý càng cảm thấy không công bằng, ông trời dường như đối xử bất công, đã cho một người hoàn cảnh đẹp như vậy đã thế tiền đồ phía trước đều có người trải rộng, không giống cô, cho dù có thể đi vào Thanh Hoa, còn phải chính mình cố gắng nỗ lực bằng mọi giá.
Cô nhìn bốn bên xung quanh, thấy tất cả đều bận rộn chụp ảnh chung lưu niệm, không một ai chú ý đến bên này, cô ta móc ra một hộp phấn mang theo bên người, đem cái hình ảnh người ngồi trước đàn dương cầm tẩy đi, cho đến khi chỉ nhìn thấy đôi tay người ấy đang đánh đàn.
Mạc Ý cảm thấy trong nội tâm dễ chịu không ít, cô ta khẽ nhếch cánh môi, trong lòng nghĩ, cứ hưởng phúc đi, coi chừng ngày nào đó tay cô đều phế bỏ, nhìn cô còn có thể đánh đàn như thế nào!
Thành tích tốt nhất của Thanh Hoa, chính là giải thưởng âm nhạc mà Sanh Tiêu chơi tại Paris này. Mạc Ý từ nhỏ về phương diện đánh đàn dương cầm đã bộc lộ tài năng, cô muốn vào Thanh Hoa, muốn che đậy hết những hào quang mà Mạch Sanh Tiêu từng có.
Trong quán Pizza Hut, Sanh Tiêu đem Bằng tốt nghiệp đặt ở trên mặt bàn, Thư Điềm cầm lấy bộ hóa trang trang điểm lại, “Tốt nghiệp thế này, thầy mình già đi mấy tuổi a.”
“Sao lại có thể nói tang thương như vậy chứ.”
“Còn không đúng sao, Sanh Tiêu, cậu cũng đừng có cười, “Thư Điềm khép lại chiêc gương, “Đời Người con gái đẹp nhất không phải là lúc này sao? Cậu xem cậu đều kết hôn, tớ còn đang trôi nổi đây này.”
“Đúng rồi, cậu cùng Tang viêm như thế nào còn không kết hôn đi?”
“Ba mẹ tớ bên kia, tớ đến nay còn chưa có nói, bọn họ cũng không biết hoàn cảnh Tang viêm, tớ nghĩ, sẽ không tiếp nhận được, vì thế tớ lại thấy sợ hãi kết hôn, cậu nói chúng ta còn trẻ như vậy, nếu lỡ như Tang viêm đổi ý, sau đó có tình nhân bên ngoài, tớ đây không phải là thảm hại sao?”
Mạch Sanh Tiêu nhấp một hớp đồ uống ướp lạnh, cảm giác mát mẻ thoáng cái thấm vào tim gan, “Cậu nghĩ đi đâu thế, tớ nghĩ Tang viêm không phải người như vậy.”
“Được rồi, được rồi, không nói tớ nữa, “Thư Điềm tùy ý đặt tay xuống bàn, “Cậu thì sao?”
“Tớ thì làm sao?”
“Còn giả bộ, cậu cùng Duật Tôn kết hôn đều hơn nửa năm, làm sao còn chưa thấy cậu mang thai a? Mẹ nuôi là Tớ đây chính là đã sớm chuẩn bị xong xuôi phong bao lì xì rồi……”
“Loại chuyện như này, “Mạch Sanh Tiêu cắn ống hút, “Thuận theo tự nhiên a.”
“Này, thành thật khai báo, các ngươi là không phải còn đang dùng biện pháp?”
“Nói nhăng gì đấy?” Sanh Tiêu quan sát bốn bên cạnh, may mà trong nhà ăn nhiều người, âm thanh ầm ĩ, không có người để ý, “Muốn có con không phải đơn giản như vậy.”
“Không phải chứ, dì nhỏ của tớ kết hôn lúc ấy, không đến hai tháng liền mang thai, còn chưa nói đến……” Thư Điềm khẽ cười gian, “Tớ thấy Duật Tôn thân cường thể tráng, khẳng định rất chăm chỉ vận động, làm sao có thể đến bây giờ còn không thấy động tĩnh?”
“Càng nói càng quá đáng” Sanh Tiêu đem khoai rán ném vào trong tay Thư Điềm, “Ăn đi, để bịt ngay cái miệng không ngừng nghỉ của nhà ngươi.”
“Chậc, chậc, còn nói không biết xấu hổ.”
Sau khi Hai người ở Pizza Hut ăn xong, chuẩn bị đi dạo phố, Thư Điềm đi qua đường dành riêng cho người đi bộ, quặt vào một tiệm thuốc, cô kéo Sanh Tiêu vào cùng.
“Cậu đến tiệm thuốc làm cái gì?”
Thư Điềm dáng vẻ đương nhiên, “Mua thuốc a.”
Cô đi vào trước quầy, chỉ chỉ vào bên trong một chai thuốc màu trắng, “Cái này, hai chai.”
“Cậu bị bệnh gì à?” Mạch Sanh Tiêu nhìn chằm chằm vào lọ thuốc cho đến khi nhìn rõ ràng chai thuốc, mới biết được là thuốc tránh thai, “Thư Điềm, không phải nói uống thuốc lâu dài đối với thân thể không tốt sao?”
Thư Điềm thanh toán tiền khoác ở cánh tay Mạch Sanh Tiêu đi ra ngoài, “Cái này là thuốc quý, tác dụng phụ bình thường rất nhỏ, cậu cũng biết đấy, không có mấy người đàn ông nào chịu mang bao, tớ cũng không thích.”
Sanh Tiêu đi xuống vành đai, ánh sáng đèn báo hiệu lóe lên, cô hoa mắt, thiếu chút nữa té ngã.
“Cẩn thận, Sanh Tiêu cậu không sao chớ?”
Mạch Sanh Tiêu kịp thời lấy lại tinh thần, Thư Điềm thanh âm phảng phất rời ra rất xa, “Không có việc gì, không cẩn thận trượt ngã.”
Cô đi theo sau lưng Thư Điềm, Thư Điềm rất hào hứng, Mạch Sanh Tiêu lại như là mất hồn, từ lúc đi ra khỏi tiệm thuốc, cô liền nghĩ tới lọ thuốc của chính mình, rất nhiều lần Duật Tôn đều hỏi cô, có uống thuốc đúng giờ hay không, Sanh Tiêu cứ cho là phải uống đúng, dần dần cũng thành loại thói quen.
Thư Điềm thỉnh thoảng quay đầu cùng cô nói chuyện, mấy lần thấy cô phản ứng rất chậm, Thư Điềm tưởng thời tiết nóng bức, Mạch Sanh Tiêu thân thể không thoải mái, “Sanh Tiêu, nếu không hôm nay đi đến đây thôi, cậu mau trở về nghỉ ngơi đi.”
“ừm, tớ hôm nào sẽ tìm cậu đi dạo phố.”
Mạch Sanh Tiêu lái xe trở lại Hoàng Duệ ấn tượng, Duật Tôn cũng không ở nhà, Hải Bối vừa nghe thấy động tĩnh liền phi nhanh tới, quấn quít lấy chân của cô làm nũng.
“Hải bối ngoan, tự mình đi chơi đi.”
Sanh Tiêu vội tấp tểnh lên lầu, dì Hà từ phòng bếp ló ra, “Sanh Tiêu về rồi à.”
Cô không kịp đáp lại, tay đẩy cửa phòng ngủ ra, đi vào.
Mạch Sanh Tiêu đi đến bên cửa sổ, đem toàn bộ rèm mở ra, trong nhà điều hòa mát lanh đối nghịch với khí nóng ở ngoài tản đi không ít, cô cầm lấy chai thuốc trên tủ đầu giường cẩn thận xem xét, xem từ khâu đóng gói đến nhà sản xuất, bất luận là tiếng Trung hay Tiếng Anh, đều khẳng định bên trong chính là vi-ta-min E.
Sanh Tiêu trong nội tâm đã có loại khó nhịn bất an, cô cầm chặt chai thuốc trong tay, bất giác lại nhớ đến những lời nói của Thư Điềm lúc nãy.
Cô xuất thần ngồi ở mép giường, đến cả âm thanh Duật Tôn lái xe trở về cũng không nghe được, người đàn ông lên lầu, mới vừa đi tới cửa phòng ngủ, đã nhìn thấy mạch Sanh Tiêu nắm chặt chai thuốc, mặt đầy vẻ hoảng hốt.
Duật Tôn đôi mắt đào hoa mị hoặc khẽ nheo lại, hắn khẽ chau lông mày, hướng phía Sanh Tiêu đi đến.