Duật Tôn nhìn thấy những này động tác của cô, cũng không thèm mở miệng nói trước.
Không khí yên tĩnh gần như hít thở không thông, Mạch Sanh Tiêu ngồi ở mép giường, thực sự không biết phải nói gì.
Giằng co hồi lâu, đến lúc Duật Tôn nhịn không được, “Em vào đây làm cái gì?”
“Đây cũng là phòng của em.”
Cô nghe được Duật Tôn cười lạnh, “Có phải là tôi ngừng cấpthuốc của hai chị em cô, cho nên cô muốn tới đây để ngủ cùng tôi một đêm, để tôi tiếp tục giúp cô cấp thuốc trị liệu?”
Mạch Sanh Tiêu cảm thấy một trận nhục nhã xông tới, cô đứng người lên muốn chạy đi.
Người đàn ôngchỉ cần một tay chế ngự cổ tay cô, đem cô dùng sức vất lên trên giường, Lưng Sanh Tiêu vừa chạm xuống giường, đang định giãy dụa đứng lên, đã bị Duật Tôn đè lại hai vai. Hắn cầm chặt lấy bàn tay thon dài của Mạch Sanh Tiêu, năm ngón tay cùng cô đan xen vào nhau.
Những chiếc hôn nhỏ vụn rơi vào cần cổ của cô, Sanh Tiêu nhắm mắt lại, tay kia luồn qua dưới nách Duật Tôn, dùng sức ôm lấy phía sau lưng của hắn.
Mạch tương tư buổi tối cũng không có đợi Sanh Tiêu xuống, ả sớm đã tắt đèn, ngủ ngon giấc.
Hôm sau, dì Hà đi vào trong phòng của Tương tư thu gom quần áo mang đi giặt, thấyMạch Sanh Tiêu cũng không có ở trong phòng, bà hiểu ý cười, đi ra ngoài còn cố ý đóng của lại.
Đến lúc ăn sáng, trên lầu vẫn thấy không có động tĩnh, dì Hà thức thời không có lên lầu quấy rầy hai người.
Mạch Sanh Tiêu giơ giơ cánh tay lên, cô thần sắc mệt mỏi, chuyển thân, tiếp tục cuộn tròn trước ngực nam nhân ngủ tiếp. Duật Tôn cũng ngủ được rất sâu, hai người quần áo tùy ý vứt bỏ trên mặt đất, mà ngay cả mọi cái gối đều bị ném xuống giường, có thể thấy được nam nhân ra sức nhiều và mãnh liệt như thế nào.
Hắn ôm cô ngủ đến gần giữa trưa, bữa cơm tối hôm hai người đều ăn không được, bụng hai người hẳn là đã đói bụng kêu ầm ĩ.
Duật Tôn xốc chăn lên chuẩn bị xuống, nhưng lại lưu luyến chiếc giường đang nằm.
Mạch Sanh Tiêu không chút nghĩ ngợi ôm lấy cánh tay của hắn, cô lười biếng nằm trên giường, đôi mắt híp híp lại, mặt dường như dán sát vào tay của hắn, “Ngủ tiếp đi.”
Duật Tôn trở về ổ chăn, khuôn mặt tuấn tú cũng tỏ ra bộ dạng lười biếng.
Hai người ai cũng không có nhiều lời, đối mạch Sanh Tiêu mà nói, chuyện Tương tư tự nhiên không muốn đề cập đến.
Còn đối với Duật Tôn mà nói, Mạch Tương tư chẳng qua cũng chỉ là người ngoài mà thôi.
Đến tận giữa trưa, dì Hà thấy hai người còn không xuống, lúc này mới lên lầu khe khẽ gọi.
Mạch Sanh Tiêu bị Duật Tôn lôi kéo tay đi xuống lâu, dì Hà vui sướng mà chuẩn bị ăn cơm, Tương tư tại phòng mình nhìn thấy bộ dánghai người sóng vai, không khỏi giương cười. Cuối cùng, thuốc của ả không cần bị ngừng, mà trải qua chuyện này, Duật Tôn muốn tiến tới với Sanh Tiêu, đó là điều vô cùng khó khăn.
Mạch Sanh Tiêu lấy quà đã chuẩn bị cho dì Hà lấy ra, “dì Hà, thật ngại quá, vốn trở về là đem cho dì luôn, thế mà…. .”
“Mạch tiểu thư, cô thật sự là quá khách sáo.” Dì Hà cao hứng vô cùng nhận lấy, liên tục nói cảm ơn.
Tương tư vẫn như trước không có ra khỏi phòng, Sanh Tiêu ăn cơm xong, Duật Tôn có việc ra ngoài, côđi vào trong phòng Mạch tương tư.
“Sanh Tiêu, bọn em đã ổn rồi à?”
“Chị, chị không phải đều thấy được sao?”
Mạch tương tư đẩy xe lăn đi đến bên người cô, ra vẻ cực kì vui vẻ, “Như vậy là tốt rồi, chị hi vọng em có thể tìm được tình yêu của mình.”
Sanh Tiêu cúi đầu xuống, “Dù là anh ấy thương tổn chị như vậy, chẳng lẽ em còn có thể giả bộ làm như không có chuyện gì xảy ra mà ở bên cạnh anh ấy sao?”
“Sanh Tiêu, em đừng nghĩ nhiều như vậy, bọn em chỉ là do nhu cầu thôi, em chỉ cần không phải yêu hắn thật lòng, chắc chắn cũng không có thương tổn gì.”
Mạch Sanh Tiêu đem lời của ả nhất nhất ghi nhớ vào lòng, Duật Tôn khi trở về, cô đang ngồi thần ở trên ban công.
Hắn đi qua, “Muốn uống thuốc không, tôi buổi chiều đã phái người đem tới đây rồi.”
“Em biết rồi.” Sanh Tiêu ôm Hải Bối, hình như có tâm sự gì đó, bộ dáng hình như không yên lòng.
“Em Có trách tôi ngừng thuốc của em và chị mình không?”
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu, như trước kia đắm chìm ở trong thế giới của chính mình.
“Mấy ngày nữa trường của em sẽ khai giảng, tôi đã sai người xin phép cho em nghỉ 3 tháng rồi, dôi mắt đến lúc đó giả sử như không tốt, liền trực tiếp giúp em cầm bằng tốt nghiệp về đây a.”
Mạch Sanh Tiêu gật gật đầu.
Duật Tôn thấy cô một câu cũng không nói, chỉ là gật đầu lắc đầu, nghĩ thầm cô có phải còn đang giận hắn, hắn đứng lên chuẩn bị trở về phòng, Sanh Tiêu thoáng cái cầm ống tay áo của hắn, “Duật Tôn.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện Chị của em, mặc kệ chị ấy có thật là đứng lên được hay không, anh cũng đừng nhúng tay, được không?”
Duật Tôn thẫn thờ nhìn sắc mặt cô, Mạch Sanh Tiêu chịu nói như vậy, ít nhất lời của hắn, côcũng tin dù chỉ một phần nhỏ.
“Tùy em.”
Mùa hè nóng bức, buồn bực qua rất nhanh, bên ngoài đã có tiết khí mùa thu, đến buổi tối, còn có thể cảm thấy hơi lạnh.
Mạch tương tư vì sự kiện kia nên cũng quyết định chậm rãi từ bên trong đi ra, ngồi cùng Sanh Tiêu và mọi người cùng một chỗ ở trên bàn cơm ăn cơm, Mạch Sanh Tiêu mặc dù mỗi ngày đều uống thuốc đúng giờ, nhưng đôi mắt vẫn không thấy khá hơn.
Bệnh viện, phòng bệnh.
Cố tiêu tây sau khi tự thú, bị phán quyết tội hình cố ý giết người.
Nghiêm Trạm Thanh trong phòng bệnh, cửa sổ mở ra, bình hoa bách hợptrong phòng là Tô Nhu mỗi ngày đều đổi, gió nhẹ nhẹ phẩy, mùi thơm bốn phía.
Lâu như vậy vẫn chưa có tỉnh lại, tựa hồ hi vọng cũng không lớn.
Cô từ phòng tắm đi ra, Tô Nhu như cũ giúpNghiêm Trạm Thanh mát xahai tay, cô đi đến bên giường, cầm khăn nóng kéo tay của anh, “Trạm Thanh, mùa hè cũng đã trôi qua rồi, đêm qua, anh có cảm nhận thấy gió lạnh không? Khi em tới đây, em mới chú ý tới ven đường rải đầy lá vàng, lá cây đều rơi xuống. Còn có, mấy ngày nay mẹ khả năng không tiện tới được, mẹ đi Phổ Đà thắp hương, trật chân, cha bảo mẹ ở nhà chữa trị vết thương cho tốt……”
Tô nhu đi đến bên kia, “Trạm Thanh, anh nên đứng dậy đi một chút, trong bệnh viện rất nhiều người bệnh đều ở trong sân tản bộ, ……”
Cô cúi người, đem vắt sạch nước chiếc khăn mặt ở trong tay, chuẩn bị cho nghiêm Trạm Thanhlau mặt.
Tay vừa chạm mặt anh, đã thấy anh mí mắt động đậy.
Tô nhu tưởng mình nhìn lầm, đợi côdí sát mắt vào, lại phát hiện Nghiêm Trạm Thanh mở hai mắt ra.
Trong tay khăn mặt rớt xuống chân, Tô Nhu vội vàng cầmtayNghiêm Trạm Thanh, “Trạm Thanh, anh đã tỉnh chưa?”
Người đàn ông ánh mắt mông lung, yên lặng một lúc mới nhìn rõ ràng người trước mắt, trí nhớ của anhdường như dừng lại ở ngày đó ở trong phòng Trà té xỉu, anh cứ thếmở miệng định nói gì nhưng giọng nói khàn khàn mãi mới nói được hai chữ, “Sanh Tiêu……”
Tô nhu sắc mặt trắng bệch, “Trạm Thanh, anh tỉnh lại đi! ”
“Sanh Tiêu……” Nghiêm Trạm Thanh nhớ rõ anh bị Cố tiêu tây đâm hai nhát, về sau liền cảm giác gì cũng không nhớ, Mạch Sanh Tiêu? Có phải là cũng bị đâm trúng, hay là, cô hiện tại không có việc gì?” Sanh Tiêu ở đâu?”
Tô nhu bấm bấm đèn báo hiệu đặt ở đầu giường, “Trạm Thanh, anh trước đừng nói gì cả, anh vừa mới tỉnh, thân thể còn suy yếu lắm.”
“Tôi hỏi cô, Mạch Sanh Tiêu ở đâu? Cô ấy là không phải đã xảy ra chuyện chứ?”
“Cô ta không có việc gì! ”
“Cô ấy ở đâu, ở đâu?”
Bác sĩ nghe được tiếng chuông chạy tới, Tô nhu vội lui xuống, “Bác sĩ, bác sĩ hãy mau xem cho anh ấy xem, anh ấy vừa tỉnh.”
Cô quay lưng lại, trong hốc mắt nước mắt giấu không được.
Nghiêm phụ Nghiêm mẫu nhận được tin tức cũng ba chân bốn cẳng chạy đến, bác sĩ sau khi kiểm tra xong liền đem tin tức tốt nói cho mọi người biết, “Người bệnh đã không có việc gì, hiện tại chỉ cần quan sát vài ngày là tốt rồi.”
Nghiêm mẫu kích động vô cùng, ở ngay trước giường con khóc lóc.
Nghiêm mẫu kích động vô cùng, ở ngay trước giường con khóc lóc.
Nghiêm Trạm Thanh cũng không biết chính mình hôn mê mấy tháng, anh hôm nay thể chất suy yếu, trước khi hôn mê trí nhớ lại rất rõ ràng, “Mạch Sanh Tiêu đến tột cùng ở đâu? Cô ấy thế nào?”
Nghiêm cha thấy anh tỉnh lại liền hỏi Sanh Tiêu, không khỏi có chút tức giận, nhưng không thể ở ngay tại đây mà tức giận, “Cô ta không có việc gì.”
“Thật vậy sao?”
Tô nhu đi đến cầm lấy một tay của anh, “Thật đấy, lúc ấy chính cô ấy báo cảnh sát, hơn nữa còn đi theo120 tới bệnh viện.”
“Cô ấy sao lại không ở chỗ này?”
“Cô ấy đem con đưa đến bệnh viện sau đó đã đi, cô ta cùng con có quan hệ gì chứ, là chuyện mạng người, cô ta đương nhiên trốn tránh còn không kịp, “Nghiêm cha hừ lạnh, “Con nằm ở cái này thiếu chút nữa mất mạng, cô ta đi theo Duật Tôn hưởng thụ cuộc sống sung sướng, cái đó chắc con biết rõ hơn ta.”
“Ai nha, Trạm Thanh mới tỉnh, ông hãy nói ít đi hai câu a.” Nghiêm mẹ đẩy Nghiêm cha ra, bà giữ chặt nghiêm tay kia của Trạm Thanh, “Để mẹ nhìn xem nào, con cứ hôn mê bất tỉnh mấy tháng nay, đều gầy cả rồi, về nhà mẹ nhất định bồi bổ cho con thật tốt.”
Nghiêm Trạm Thanh cứ nghĩ là mình chỉ ngủ một giấc, không ngờ tới lại ngủ một mạch mấy tháng vậy.
“Trạm Thanh à, từ nay về sau hãy đối xử tốt với Tiểu Nhu nhé, “Nghiêm mẹ kéo một tay Tô nhu qua, “Những ngày này may mà có nó, ta và cha con không có nhiều sức chăm sóc con như vậy, trọng trách chăm sóc con đều đặt ở trên vai Tô Nhu đó.”
Nghiêm Trạm Thanh trong lòng không thể nào thả lỏng được, không nhìn thấy Sanh Tiêu ở trước mặt, lời nói của ai anh đều không tin.
Mặc dù thầy thuốc nói quan sát mấy ngày, nhưng Nghiêm Trạm Thanh phải ở bệnh viện một tháng mới được xuất viện.
Nghiêm gia trên dưới ai cũng vui mừng
Tô nhu sai người dọn dẹp phòng cưới của cô cùng Nghiêm Trạm Thanh, trong nhà những thứ gì liên quan tới Cố Tiêu tây cũng đều bị người hầu sửa sang lại rồi vứt bỏ hết, hôm nay xem ra, dấu vết Cố tiêu tây từng ở qua, một tia đều không có lưu lại.
Bảo mẫu chuẩn bị một bàn lớn đồ ăn, hơn phân nửa cũng đều là đồ ăn được gọi tới từ nhà hàng nổi tiếng.
Nghiêm cha lấy trai rượu đỏ quý cất kỹ mấy năm nay lấy ra, người nhà ngồi quây quần với nhau, Tô Nhu hai tay nắm chặt vào nhau, trong nội tâm có một vấn đề khó mà nói nên lời, “Trạm Thanh……”
Nghiêm Trạm Thanh sắc mặt không tồi, hiển nhiên khôi phục vô cùng tốt, “Làm sao vậy?”
“Lúc trước đâm anh bị thương là Cố tiêu tây……”
Nghiêm mẹ sắc mặt đại biến, không nghĩ tới Tô nhu lại nhắc tới Cố tiêu tây, “Đang tốt như vậy, tại sao lại nhắc tới chuyện xui xẻo thế?”
“Mẹ, chuyện kia, chẳng lẽ mẹ không muốn biết sao?”
“Mọi người đang nói cái gì?”
“Cô ta nói, cô ta mang thai con của anh, có thật không?” Tô nhu không giám thở mạnh, khẩn trương đến tim đập chân run.
“Tôi không có chạm qua cô ta, con của cô ta là của Duật Tôn, “Nghiêm Trạm Thanh rót một chén rượu đỏ, “Cô ta hiện tại ở đâu?”
Người cả nhà ai nấy đều thở phào.
Nghiêm mẹ oán giận nghĩ, may mắn đứa bé kia mất chết đi, bằng không, không chừng bà bây giờ còn bị lừa.
“Tại ngục giam.”
“uhm.” Nghiêm Trạm Thanh mút nhẹ ngụm rượu, đối với chuyện của Cố tiêu tây, cũng không để ở trong lòng.
Mạch Sanh Tiêu ngồi ở trước đàn dương cầm, đàn một ca khúc mà mình đánh quen nên thuộc nhạc, từ khi đôi mắt cô không nhìn thấy, Tương Tư cũng không bắt Sanh Tiêu dạy ả đánh đàn, ả cảm thấy Sanh Tiêu gần đây có chút kì quái, rất ít có thể trước mặt Mạch Sanh Tiêu mà kiếm cớ cười đểu nó. Cụ thể kì quái ở nơi nào, Tương tư cũng không nói lên được.
Cô nghĩ, nhất định là chuyện lần trước, Mạch Sanh Tiêu còn chưa buông.
Duật Tôn đi xuống lâu, dáng người anh tuấn thon dài khoác trên mình là bộ tây trang được may thủ công, Mạch Tương tư thích nhất nhìn bộ dáng hắn mặc tây trang. Duật Tôn như muốn đi ra ngoài, hắn nghe thấy tiếng đàn, không khỏi bước đi chậm lại đi về phía này.
Người đàn ông đặt nhẹ một tay lên vai Sanh Tiêu.
“Định đi ra ngoài sao?”
“Ừm, công ty có một số việc.”
Mạch Sanh Tiêu đem bàn tay mình đặt ở trên mu bàn tay hắn, “Đi sớm về sớm, được không?”
Duật Tôn cúi người, hôn lên chiếc trán đầy đặn của cô, “Buổi tối muốn ăn cái gì?”
“Hay là ở nhà ăn đi, em rất thích món ăn dì Hà làm.”
Duật Tôn môi mỏng khẽ cười, vuốt ve gường mặt Sanh Tiêu, lúc này mới đi ra cửa.
Ở ngoài Hoàng duệ ấn tượng, Nghiêm Trạm Thanh mắt thấy Duật Tôn lái xe đi ra ngoài, lúc này mới xuống xe.
Anh đi đến, ấn ấn chuông cửa.
Dì Hà ấn nút mở cửa chính, bà chạy vội đến bên cửa, “Có phải là duật thiếu quên cầm gì đó không?”
Vừa mở cửa ra, thì nhìn thấy Nghiêm Trạm Thanh đứng ở bên ngoài.
Dì Hà đối với khuôn mặt này có chút ấn tượng, “Cậu tìm ai?”
“Tôi tìm Mạch Sanh Tiêu.” Anh vừa nói vửa đi vào nhà, khi đi đến phòng khác, nghiễm nhiên ngồi xuống như chủ nhà.
“Ai, cái người này……” dì Hà vội vàng đóng cửa vào theo.
Sanh Tiêu đang luyện đàn, nghe được phía cửa ra vào có tiếng chuông, Mạch Tương tư ngẩng đầu, hai mắt giật mình mở lớn.
“dì Hà, ai đấy?” Sanh Tiêu hỏi.
Nghiêm Trạm Thanh đến gần, cô quả nhiên không có việc gì, người khỏe mạnh đang ở trước mặt anh, “Sanh Tiêu, là anh……”
Mạch Sanh Tiêu thoáng cái chợt nghe ra tiếng nói của Nghiêm Trạm Thanh, cô kinh hãi vội vàng đứng dậy, “Anh, anh, không có việc gì……”
“Đúng, anh không sao.”
Sanh Tiêu trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tâm tình phức tạp, thần sắc trên mặt giống như cười, lại có chút ít như khóc.
“Em muốn anh cứ đứng như vậy sao?”
Mạch Sanh Tiêu giờ mới kịp phản ứng, “dì Hà, phiền gì mang hộ chén nước lại đây với.”
Cô hướng về phía Nghiêm Trạm Thanh nói thêm, “Anh ngồi đi.” Chân vừa bước ra, liền đâm vào trên ghế, cả người bất thình lình không kịp chuẩn bị lao về phía trước.
Nghiêm Trạm Thanh tay duỗi ra, đỡ lấy cô, “Em……” Anh mắt nhìn chằm chằm vào Sanh Tiêu, “mắt của em làm sao vậy?”
Mạch tương tư đẩy xe lăn tới, “Cậu còn có lương tâm mà hỏi nó câu đó sao? Nghiêm Trạm Thanh, đôi mắt em của tôi chính là bị cậu hại thành như vậy! ”
“Đây là có chuyện gì?”
“Chính là trận kia tai nạn xe cộ kia, di chứng đó là cũng vì đó mà ra, “Tương tư trước mắt phẫn nộ, “Còn có án tử của cậu, Cố tiêu tây không chịu nhận tội, vợ của cậu mở mồm ra là khẳng định Sanh Tiêu là hung thủ, nếu không Sanh Tiêu cũng không bị giam tại phòng thẩm vấn lâu như vậy, ánh mắt của nó cũng sẽ không thành ra thế. Nghiêm Trạm Thanh, cậu hại nó còn chưa đủ sao?”
Mạch Sanh Tiêu rút tay khỏi bàn tay Nghiêm Trạm Thanh, “Chuyện dù sao cũng đã xảy ra rồi, em hiện giờ đôi mắt cũng dần khỏi rồi mà.”
“Sanh Tiêu, em đừng có nói như thế, ánh mắt của em khi nào thì mới có thể tốt lên còn là một vấn đề, vợ của cậu ta lúc ấy nhất quyết hại em, Nghiêm Trạm Thanh tôi cho cậu biết, lúc ấy nếu không có Duật Tôn, Sanh Tiêu nhà tôi nói không chừng sẽ là người ngồi tù thay cho Cố Tiêu Tây rồi.”
Mạch Sanh Tiêu lần lần mò mò đi đến sô pha trước mặt, lại chầm chậm ngồi xuống.
Nghiêm Trạm Thanh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Sanh Tiêu, trong nội tâm từng đợt co rút đau đớn, anh đi đến bên cô, “Đây là có chuyện gì?”
“Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ Tô Nhu không có nói cho cậu biết?” Tương tư đi theo phía sau anh, “Trên dao có lưu lại dấu vân tay của Sanh Tiêu, vợ cậu làm chứng nói nghe thấy đầu bên kia điện thoại có tiếng cãi nhau, nói là Sanh Tiêu muốn giết cậu, em của tôi đến lúc ra khỏi cục cảnh sát về thì con mắt bị mù! ”
Mạch tương tư nghẹn ngào khóc lên, Nghiêm Trạm Thanh thần sắc khiếp sợ, đối với chuyện phát sinh sau lúc hôn mê thì hoàn toàn không biết.
“Tôi thật sự không biết……”
Tương tư không nghĩ tới Nghiêm Trạm Thanh còn có thể tỉnh lại, còn hết lần này tới lần khác thậm trí ngay tại lúc đây, ả xem ra lại thấy được cảnh náo nhiệt rồi.
Dì Hà rót một chén trà mới mang tới.
“Sanh Tiêu là vô tội nhất, từ nay về sau chuyện của các người có thể hay không đừng nhắc đến em của tôi? Nghiêm Trạm Thanh, tôi biết rõ cậu và em tôi trước kia có tình cảm với nhau, nhưng bây giờ cậu kết hôn rồi, Sanh Tiêu ở đây cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì cũng không liên quan gì tới cậu cả.”
“Chị, chị đừng nói nữa.” Mạch Sanh Tiêu mở miệng chặn lời ả.
“Chuyện này, anh nhất định sẽ điều tra ra rõ ràng.”
Sanh Tiêu biết rõ tính tình Nghiêm Trạm Thanh, nếu là bị anh điều tra ra Duật Tôn đứng đằng sau tất cả chuyện này, nếu là anh biết được Cố tiêu tây đâm anh hai nhát, cũng là Duật Tôn đứng đằng sau xúi giục……
Mạch Sanh Tiêu không dám nghĩ, “Bác sĩ nói ánh mắt của em uống thuốc thì có thể khỏi, Nghiêm Trạm Thanh, bất kể lúc trước anh có bất hòa gì với Duật Tôn, mắt của em sớm muộn gì cũng thế, anh đã tỉnh lại, em thật rất vui mừng, có thể buông cái gì xuống thì buông đi, tính mạng giành lại được một lần, hẳn là càng thêm quý trọng mới đúng.”
“Sanh Tiêu, em luôn như vậy, luôn chịu ủy khuất……” Mạch tương tư có chút bất mãn.
“Chị.” Mạch Sanh Tiêu lần nữa cắt ngang lời ả, Sanh Tiêu thầm muốn mọi truyện yên ổn, không muốn khơi mào bất cứ một chuyện gì nữa.
Nghiêm Trạm Thanh ngồi ở phía đối diện trên ghế sa lon, anh ngắm nhìn bốn phía, ánh mắt thoáng cái liền rơi vào trước khuyng đàn dương cầm sau lưng Sanh Tiêu
“Gâu, Gâu” Hải bối không biết từ chỗ nào xông tới, hướng về phía Nghiêm Trạm Thanh sủa. Sanh Tiêu cúi người ôm chặt cổ của nó, “Hải bối không được hư, mau trở về ngủ.”
Giống chó Mông Cổ như là có thể nghe hiểu tiếng người, liền cụp đuôi đi tới góc nhà.
“Anh……” Sanh Tiêu nói sang chuyện khác, “Tất cả đã ổn rồi chứ?”
“Ừm.” Nghiêm Trạm Thanh mắt khẽ hạ xuống, “Hôm nay lại đi làm kiểm tra, rất tốt.”
“Vậy là tốt rồi.” Mạch Sanh Tiêu ánh mắt cũng khẽ cụp, ngẫu nhiên thấy ngay cả mình cũng cảm thấy cách nói chuyện có vài phần khách khí.
“Sanh Tiêu, Em sống có được không?”
“Rất tốt.”
“Nếu là có cái gì không được tốt, em cứ nói cho anh biết……”
Mạch Sanh Tiêu dựa lưng về phía sô pha, “Kỳ thật, từ khi con mắt của em nhìn không được, em lại cảm thấy sống rất thành thản, có một số việc nhìn không thấy, trốn tránh sẽ dễ dàng hơn.”
“Em từ trước đến nay, không thích trốn tránh.”
Sanh Tiêu khóe miệng khẽ cười, “Anh hôm nay đến, còn có chuyện khác sao?”
“Anh không an tâm về em, muốn tận mắt nhìn thấy em không có việc gì.”
“Em thật sự không có việc gì.”
Nghiêm Trạm Thanh giương mắt, gặp ánh mắt đề phòng như theo dõi anh của Mạch tương tư, cách đó không xa, dì Hà cũng là vẻ mặt lo lắng. anh có nhiều lời muồn nói nhưng cứ ứ lại ở cổ họng, thấy người ngoài ở hết đây, thì muốn nói cũng không nói được, “Đã không có việc gì, thì anh cũng an tâm rồi.”
Anh đứng lên, “Anh đi trước đây.”
“Được, “Sanh Tiêu hướng về phía sau lưng mình, “dì Hà, dì giúp tôi tiễn khách.”
“Được ạ.”
Nghiêm Trạm Thanh đi rồi, Mạch Sanh Tiêu lại đi đến trước đàn dương cầm tập luyện, Duật Tôn vào nhà thay dép lê, vừa đi hai bước, lại nhạy cảm phát giác được có cái gì không đúng.
Sanh Tiêu thì đang cùng Tương tư ngồi ở trên ghế sa lon xem tv, Duật Tôn lông mày nhẹ chau lại, “Hôm nay có người đã tới?”
Mạch Sanh Tiêu không khỏi một hồi khẩn trương.
Người đàn ông ánh mắt đảo qua bàn trà, trên mặt một ly trà cơ hồ không hề động qua, dì Hà quên đem chén trà dọn đi, Mạch Sanh Tiêu thì không cảm giác. Tương tư ánh mắt theo Duật Tôn rơi xuống trên chén trà.
Hiển nhiên, hắn biết rằng hôm nay có người đã tới.
“Không có, làm gì có người tới chứ.” Mạch tương tư nhanh nhảu nói một câu.
Duật Tôn nghe vậy, giữa lông mày lại càng chau lại rõ rệt hơn.
Sanh Tiêu không nói gì, Duật Tôn cũng không hỏi, đi nhanh lên lầu.
“Chị, rõ ràng có người đã tới.”
“Sanh Tiêu, em nếu là thừa nhận, hắn chắc chắn sẽ nổi giận với em ngay, việc này dù sao dấu đi vẫn là tốt nhất.”
Mạch Sanh Tiêu nghe xong, gật gật đầu.
Tương tư đầu lông mày khẽ nhướng lên, ả âm thầm cười nhạt.
Sanh Tiêu ở dưới tầng ngồi một lúc, liền lên lâu, cô đẩy cửa phòng đi vào, Duật Tôn vừa vặn tắm rửa từ phòng tắm đi ra, hắn nhẹ vung mái tóc, từng giọt nước lạnh ngắt nhỏ trên mặt hắn.
“Duật Tôn.” Cô bước về phía hắn, người đàn ông đi rất nhanh, Mạch Sanh Tiêu theo không kịp, “Buổi chiều có người đã tới.”
Hắn lúc này mới dừng bước chân, “Ai tới?”
“Nghiêm Trạm Thanh.”
Duật Tôn đi qua, nắm tay Mạch Sanh Tiêu đi đến bên giường.