Tư Đồ Thiên Tuyết nâng mắt nhìn Đông Phương Huyền Phong nhẹ nhàng cười, nhưng chưa mở miệng.
Mà đám người Bạch Hổ Đông Nghi thấy thế cũng đều tràn ra nội lực đem con thuyền ổn định lại, chiếc thuyền sau đó lại không có vấn đề gì, nhưng mà phía sau cũng là loạn thành một bầy.
*
” Ca…ca ca, đây là có chuyện gì?!” Bắc Mạc Uyển Nhi sắc mặt trắng bệch hỏi Bắc Mạc Đĩnh Chi sắc mặt không tốt.
” Này… Này đại khái là cái mà những người đánh cá ngẫu nhiên gặp phải rồi ghi lại trên sách cổ – sóng thần! “, thanh âm Nhiếp Kỳ Anh thoáng có chút run run nói, trong giọng nói lộ ra một cỗ không dám tin.
Cảnh Hạ cùng Nhiếp Kỳ Anh đều là ở bên cạnh Thiên Hải Vực nên bọn họ cũng biết sóng thần là có thật tuy chưa chính mắt nhìn thấy lần nào, hai người đều là người có thân phận cao quý hơn hết thảy mọi người, mà đây lại là lần đầu tiên ngồi thuyền, gặp phải sóng thần đương nhiên là hết sức không trấn định.
Nhóm ám vệ đứng ở bên ngoài khoang thuyền nhìn thấy con thuyền phía trước kia vẫn vững vàng, liền cùng nhau tiến vào khoang thuyền, ” Thiếu gia, thuộc hạ thấy con thuyền của Hàn cung chủ và Nguyệt các chủ cũng không có chớp lên, sợ là dùng nội lực ổn định, chi bằng thuộc hạ cũng thử xem?!”.
Nghe vậy Bắc Mạc Uyển Nhi tức giận quát, “Vậy còn không mau thử, không thấy bản tiểu thư sắp ói ra sao?! Còn phí lời cái gì?!”.
Nghe nói như thế ám vệ kia vội vàng cùng những ám vệ khác quanh thân cùng nhau tràn ra nội lực, bắt đầu chống đỡ con thuyền.
Mấy người Nhiếp Kỳ Anh cùng Bắc Mạc Đĩnh Chi cũng như vậy tràn ra nội lực đem con thuyền ổn định lại.
Tuy rằng không bằng con thuyền vững vàng của đám người Đông Phương Huyền Phong cùng Tư Đồ Thiên Tuyết, nhưng cũng không đáng lo ngại, con thuyền phía sau thấy thế lập tức cũng đều noi theo, nhưng mà sóng thần cũng là càng ngày càng hung mãnh, ba đào mãnh liệt nước biển giận trào, chính là trời xanh cũng trở nên âm u hơn nhiều.
Lúc này sắc trời càng ngày càng âm trầm, sóng biển cũng càng thêm mãnh liệt đánh úp xuống.
Mày liễu Tư Đồ Thiên Tuyết có chút khẽ nhíu, sóng thần khí thế cuồng mãnh như vậy, dù là ở Trung Quốc nàng cũng chưa từng thấy qua.
Đúng lúc này một cột sóng biển lại hung hăng tạp xuống con thuyền, mặt biển điên cuồng hỗn loạn xô vào nhau tạo ra từng trận tiếng vang cách cách, làm cho toàn cảnh quanh thân vốn bấn loạn lại tăng thêm phần quỷ dị.
Nhưng mà trong giây lát dị biến nổi lên! Con ngươi Tư Đồ Thiên Tuyết giờ phút này cũng không còn tiếp tục bình tĩnh được nữa, đồng tử co rụt mạnh lại.
Dưới biển có cái gì đó va chạm vào đáy thuyền!.
Cùng lúc Đông Phương Huyền Phong cũng cảm nhận được bốn người Bạch Hổ, Huyền Vũ, Đông Nghi cùng Xuân Lan cảm nhận được tình huống này cũng đều biến sắc, hung hăng nhíu mày.
Ở chiếc thuyền phía sau sắc mặt của Nhiếp Kỳ Anh lại có chút trắng bệch, trước kia không phải chưa từng phát sinh sóng thần, so với lần này nghiêm trọng hơn cũng có. Nhưng động vật biển đụng vào đáy thuyền thì chưa bao giờ xảy ra, dưới tình huống sống thần dữ dội, động vật biển vì tránh thương tích đều trốn ở nơi thật sâu dưới đáy biển, giờ phút này vì sao chúng lại ngoi lên mặt biển chứ?!
Dưới tình thế va chạm mãnh liệt, con thuyền đã phát ra tiếng vang kẽo kẹt kẽo kẹt.
Con ngươi Tư Đồ Thiên Tuyết trở nên dị thường thâm thúy, “Các ngươi mau thu lại nội lực!”, lập tức Tư Đồ Thiên Tuyết mở miệng nói với mọi người, trong tình huống này con thuyền nếu như có nội lực chống đỡ thì vẫn có thể trở nên vững vàng, nhưng có động vật biển va chạm mạnh mẽ như vậy, con thuyền sớm hay muộn cũng sẽ bị vỡ vụn. Nếu đã là lãng phí nội lực như vậy, chi bằng tiết kiệm chút sức để cùng động vật biển phát cuồng kia chém giết.
Mọi người nghe vậy đều thu lại nội lực, con thuyền lập tức điên cuồng mạnh mẽ xóc nảy, hơn nữa lại bị động vật biển va chạm, mọi người đều đứng không yên.