Sau một trận ho dữ dội, trên chiếc khăn tay là một vũng máu.
“Bệnh của mình càng lúc càng nghiêm trọng rồi.”
“Mình không còn nhiều thời gian nữa, phải nhanh chóng giải quyết công việc xong xuôi rồi để Cậu cả tiếp quản mới được.”
Ông ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ, tự lẩm bẩm: “Ông chủ, Cậu hai, mọi người có đang nhìn tôi không? Sắp rồi, tôi sắp xuống dưới tìm mọi người rồi.”
“Cuối cùng chúng ta cũng có thể đoàn tụ.”
“Bây giờ đi thì tôi cũng yên tâm; Cậu cả không còn là đứa trẻ cô độc như lúc trước nữa, cậu ấy có bạn bè, có người mình yêu, còn có cả một gia đình mới.”
“Ông chủ, tôi cũng được tính là không phụ lòng tin của mọi người nhỉ?”
“Khụ khụ khụ khụ~~~~”
Khi đang ho khan, cách đó không xa, một ánh đèn bỗng chiếu tới. Hai chiếc xe tải màu trắng dừng lại trước xe Trình Hải.
Cửa xe mở ra, 7-8 người đàn ông bước xuống.
Đi đầu là một người mặc vest mang giày da vô cùng lịch sự.
“Ông là tổng giám đốc của công ty khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng nhỉ?”
“Xin tự giới thiệu một chút, tôi là Diêm Khải Văn, là cố vấn pháp luật của công ty bất động sản Vinh Quang.”
“Tôi tìm ông là vì muốn hỏi về một người.”
“Giang Nghĩa!”