Theo quan điểm của Mạnh Văn, hành động của Giang Nghĩa là vô ích, ông ta đã sắp xếp xong rồi, nghiệm thu viên nên làm gì thì cũng đã bố trí xong, Giang Nghĩa còn nói lảm nhảm làm gì?
Có ích gì sao?
Mạnh Văn khinh thường nói: “Người ta đương nhiên sẽ có phán đoán của chính mình, cậu đừng phí lời nữa.”
Cả người nghiệm thu viên run lên, sao có người dám nói chuyện với người tổng phụ trách như vậy chứ?
Không cần nghĩ, nhất định là chưa nhận ra thân phận của Giang Nghĩa, bằng không, với thân phận của Mạnh Văn, làm sao có thể dám nói chuyện với Giang Nghĩa như vậy chứ?
Người nghiệm thu cẩn thận lấy tài liệu ra và bắt đầu kiểm tra một cách cẩn thận.
La Phong lúc này sinh ra một cảm giác, cảm giác vẻ lạnh lùng trong mắt nghiệm thu viên đã biến mất, cái loại cao cao tại thượng, ỷ mạnh hiếp yếu đó cũng không còn nữa.
Ngược lại, viên nghiệm thu viên có vẻ đang trở nên run rẩy.
Ảo giác sao?
Nhưng sao lại cảm thấy chân thực như vậy chứ?
Những người trong phòng đều nín thở chờ đợi câu trả lời từ nghiệm thu viên, mặc dù đều biết kết quả là gì, nhưng họ vẫn muốn chính tai nghe câu trả lời.
Có lẽ, đây gọi là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ nhỉ?
Sau khi kiểm tra chi tiết, nghiệm thu viên mỉm cười gật đầu, hai tay cầm tài liệu giao lại cho La Phong, khiến La Phong có chút ngạc nhiên, sao đột nhiên lại trở nên khách sáo như vậy?
Không phải vừa rồi anh ta vẫn còn ỷ thế hiếp người, bộ dạng không care gì mình sao?
Chỉ nghe nghiệm thu viên nói: “Tôi đã đọc tất cả tài liệu, tôi cũng đã kiểm tra hợp đồng giữa hai bên. Bây giờ tôi thông báo Khoa Học Kỹ Thuật Tẩm Mộng có tư cách thu mua, việc thu mua này sẽ có hiệu lực ngay lập tức!”
Ầm!
Mạnh Văn vốn đang hai tay chống cằm, nhưng sau khi nghe câu trả lời như vậy, liền mất đà, cằm đập thẳng xuống bàn, phát ra một tiếng giòn tan.
Ông ta đau đớn hét lên.
Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là tư cách của Khoa Học Kỹ Thuật Tẩm Mộng là hợp lệ và hợp pháp.
Điều này hoàn toàn khác với sắp xếp ban đầu!
Mạnh Văn nhìn chằm chằm nghiệm thu viên: “Này, cậu kiểm tra thế nào vậy? Có phải không đó?”
Nghiệm thu viên lạnh lùng nhìn Mạnh Văn: “Sao, tôi làm việc khiến ông không hài lòng sao? Hay là để ông kiểm tra đi?”