Anh thờ ơ nói: “Sở Lạc Đồng, tiềm năng của cậu rất lớn, chỉ là chưa bộc phát ra, lần này chính là một cơ hội. Tôi tin cậu chắc chắn không muốn cả đời này chỉ làm người dẫn phụ? Muốn leo lên cao hơn, phải giành giật nhiều hơn, cậu phải ép buộc bản thân mình làm tốt hơn!”
Bầu không khí đột nhiên đông cứng lại.
Yên tĩnh mười mấy giây.
Giang Nghĩa nói tiếp: “Đương nhiên, tôi không phải là một người thích ép buộc người khác. Có muốn nhận thử thách lần này không đều do cậu lựa chọn.”
“Sở Lạc Đồng, tôi cho cậu 120 giây để suy nghĩ.”
“Đón nhận thử thách hoặc cam chịu bình thường.”
“Cậu chỉ cần nói với tôi là “được” hoặc “không” là được rồi.”
“Bây giờ, bắt đầu đếm ngược.”
Giang Nghĩa đưa tay ra ấn nút đếm ngược 120 giây, kim giây chuyển động tích tắc, tích tắc, mỗi lần kim nhảy một cái, trái tim của Sở Lạc Đồng sẽ run rẩy một cái.
Đón nhận thử thách, có thể lập tức bay lên trời, cũng có thể ngã xuống đất.
Cam chịu bình thường, ít nhất có thể đảm bảo bây giờ là an toàn, nhưng cơ hội nổi tiếng tốt như vậy, nếu như bỏ lỡ sau này còn có thể có sao?
Tục ngữ nói rất đúng, bỏ qua cái thôn này, sẽ không có nhà trọ như vậy.
Cuộc đời, không thể lúc nào cũng làm theo kế hoạch.
Trán Sở Lạc Đồng không ngừng chảy mồ hôi, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi kèn kẹt.
Ba,
Hai,
Một.
“Hết giờ.”
“Kết quả của cậu là?”
Sở Lạc Đồng nhắm hai mắt lại, ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu không khí tươi mới.
“Đáp án của tôi là….”
Anh ta đột nhiên mở mắt ra, vô cùng kiên định nói ra một chữ: “Được!!”
Anh ta, Sở Lạc Đồng, quyết định đón nhận thử thách!
“Rất tốt!”
Giang Nghĩa đập mạnh một cái xuống bàn, tách trà trên bàn rung rung đến mức muốn nhảy lên.
“Sở Lạc Đồng, bây giờ cậu có thể đi chuẩn bị rồi.”
“Người dẫn chính đêm nay chính là cậu!”