Giang Nghĩa cầm ly nước chanh vào, đặt trước mặt Đinh Thu Huyền.
“Được rồi, em đừng giận nữa, nào, uống nước.”
Đinh Thu Huyền cầm lên uống một ngụm: “Chậc, thật là chua.”
Giang Nghĩa cười: “Em cũng biết chua à?”
Đinh Thu Huyền liếc anh một cái: “Em không phải là đang bất bình thay anh à? Anh còn cố ý kích thích em nữa.”
“Anh không có kích thích em, chỉ là thấy em không cần giận làm gì.”
“Sao mà không cần? Phải biết là anh chiến thắng GTR, là anh đánh bại tay đua chuyên nghiệp, anh mới là người nên nhận được hoan nghênh và hoa tươi đó. Đinh Phong Thành anh ta có bản lãnh gì chứ, ở đấy vươn đuôi đắc ý, em nhìn mà buồn nôn.”
Giang Nghĩa nắm lấy tay Đinh Thu Huyền nhàn nhạt nói: “Thật ra thì thế giới này rất công bằng. Chúng ta dùng xe của Đinh Phong Thành, công lao bị anh ta cướp cũng không thể nói gì. Chỉ có điều là có câu thật không thể là giả, giả không thể là thật, Đinh Phong Thành cứ giả vờ như thế cũng có ngày lòi đuôi thôi.”
“Ý gì?”
“Còn cần phải nói sao? Đội xe Cực Tốc là đội xe đứng đầu cả nước, lượng người hâm mộ nhiều cỡ nào? Nếu tay đua nhà mình đột nhiên thua bởi xe thần dân gian, một chuyện mất mặt như vậy, người ta sẽ để yên cho à?”
“Ý anh là…đội xe Cực Tốc sẽ báo thù?”
“Là báo thù hay không anh không biết, có điều sẽ có hành động. Đợi xem sao, Đinh Phong Thành thay anh hưởng thụ sự hoang nghênh của mọi người, vậy cũng phải thay anh thừa nhận sự phẫn nộ của đội xe Cực Tốc. Nhận được và mất đi cũng sẽ cùng thống nhất, cho nên, anh có gì mà phải giận chứ?”
Nói đến đây, sự tực giận của Đinh Thu Huyền cũng đã tắt.
Không chỉ không giận, thậm chỉ còn mong đợi đội xe Cực Tốc nhanh chóng tìm đến nhà, cô rất muốn thấy Đinh Phong Thành đến lúc ấy mặt mày sẽ thế nào đây.
Nghĩ đến đây Đinh Thu Huyền đột nhiên nhìn vào Giang Nghĩa.
Giang Nghĩa ngơ người: “Em nhìn gì?”
“Nhìn anh.”
“Nhìn anh? Anh có gì mà nhìn?”
Đinh Thu Huyền nói: “Sao em thấy anh càng ngày càng giống nhà triết học vậy?
Giang Nghĩa cười lắc đầu: “Không phải anh giống nhà triết học, mà là em hơi ngốc thì phải.”
“GIANG NGHĨA!!!”