Giang Nghĩa cau mày: “Thu Huyền, chuyện lớn như vậy mà sao em lại nói là không có gì chứ?”
Đinh Thu Huyền thở dài: “Không phải là do em sợ anh lo lắng sao, hơn nữa có nói với anh cũng vô ích thôi, cho nên không muốn nói cho anh biết, sợ anh sẽ vì chuyện này mà làm ảnh hưởng đến công việc mới của anh.”
Đang nói chuyện thì một chiếc BMW màu trắng bạc dừng trước cổng nhà họ Đinh, cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên đầu trọc, bụng phệ bước ra.
Ông ta là chủ nhiệm bộ phận của Đinh Nhị Tiến – Mạnh Kiến Thọ.
Nhìn thấy Mạnh Kiến Thọ vào nhà, Đinh Nhị Tiến vội vàng tiến lên chào đón, vừa mời Mạnh Kiến Thọ ngồi vừa lo lắng hỏi: “Chủ nhiệm, ông đã điều tra giúp tôi chưa, rốt cuộc 90 tỷ đã chạy đi đâu rồi?”
Mạnh Kiến Thọ thở dài thườn thượt, trầm giọng nói: “Nhị Tiến, ông cũng thật là, già cái đầu rồi mà sao một chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong hả? Đi kết toán một dự án mà ông cũng có thể làm hỏng việc được.”
Đinh Nhị Tiến không quan tâm mặt mũi cầu xin: “Chủ nhiệm, ông giúp tôi với, tôi thật sự không biết phải làm sao nữa.”
Mạnh Kiến Thọ nói: “Sao ông có thể không biết được? Tôi đã kiểm tra rất cẩn thận, người của bộ phận tài chính cũng đã đưa ra bằng chứng lúc lấy thẻ ra thì trong đó có 90 tỷ. Tôi cũng đã kiểm tra bên ngân hàng, không có bất kỳ ghi chép chuyển khoản nào, 90 tỷ, mất rồi.”
Đinh Nhị Tiến thật sự sắp khóc tới nơi, cuối cùng thì vấn đề ở đâu chứ?
Sao loại chuyện xui xẻo này lại dính lên người ông ta chứ?
Mạnh Kiến Thọ nhìn Đinh Nhị Tiến rồi nói: “Nhị Tiến, nếu ông lấy số tiền đó thì hãy giao ra đi, đừng trốn tránh nữa, ông cũng không phải người thiếu tiền.”
Đinh Nhị Tiến nóng nảy nói: “Chủ nhiệm, ông đang nói gì vậy? Tôi không hề lấy số tiền đó!”
“Ông không lấy thì ai lấy đây? Đinh Nhị Tiến, tôi nói cho ông biết, tôi cũng chỉ có thể giúp ông giấu diếm một khoảng thời gian ngắn thôi, bây giờ công ty đối phương đang hỏi sao chưa có tiền đấy. Ngày mai mà không giao tiền ra thì cấp trên chắc chắn sẽ điều tra.”
Mạnh Kiến Thọ hừ lạnh: “Không phải tôi hù dọa ông đâu, nếu ngày mai vẫn không giao tiền ra thì cứ đợi ngồi tù đi.”
Đinh Nhị Tiến mặt mày xám xịt.
Ông ta phải làm gì bây giờ?
Giang Nghĩa đứng bên cạnh đã hiểu rõ toàn bộ câu chuyện, anh lên tiếng: “Từ manh mối bây giờ thì có thể thấy lúc tấm thẻ rời khỏi bộ phận tài chính thì vẫn còn tiền, nhưng khi đến ngân hàng thì lại không còn tiền nữa, vậy chỉ có thể là nửa đường xảy ra vấn đề.”
Mạnh Kiến Thọ gật đầu: “Đúng vậy, Nhị Tiến, ông nghĩ kỹ lại xem, trên đường có bị ai giựt túi không? Hay là bị người ở ngân hàng động tay động chân?”
Đinh Nhị Tiến lắc đầu liên tục: “Không thể nào, sau khi lấy thẻ thì tôi rất cẩn thận, tấm thẻ chưa từng rời khỏi tầm mắt của tôi. Ở ngân hàng cũng xử lý trước mặt tôi, không có vấn đề gì hết.”
“Vậy thì thật kỳ quái.”
Bọn họ thật sự nghĩ không ra.
Giang Nghĩa nhìn chằm chằm Mạnh Kiến Thọ, giống như vô tình nói: “Nếu sau khi ba tôi lấy thẻ không để xảy ra sai sót, vậy thì chỉ có thể là trước khi ông ấy cầm nó và sau khi thẻ rời khỏi bộ phận tài chính đã xảy ra sai sót, đúng không?”
Mọi người đều nhìn Mạnh Kiến Thọ.
Mạnh Kiến Thọ sững sờ, mắng: “Ý cậu là gì? Cậu nghi ngờ tôi chuyển tiền trong thẻ sao?”
Giang Nghĩa cười khẩy: “Chỉ là có khả năng mà thôi.”
Mạnh Kiến Thọ đứng dậy nói: “Được rồi, uổng công tôi lo lắng giúp gia đình các người điều tra, vậy mà bây giờ các người lại nghi ngờ tôi sao? Đinh Nhị Tiến, bây giờ tôi sẽ về báo cáo tình hình với cấp trên, ông chờ ngồi tù đi!”
Đinh Nhị Tiến sợ tái mặt, nhanh chóng bắt lấy tay Mạnh Kiến Thọ, cầu xin: “Đừng, đừng mà, chủ nhiệm, ông đừng làm như vậy mà.”
Đinh Nhị Tiến quay lại mắng Giang Nghĩa: “Mày đừng nói nhảm nữa, cút về phòng cho tao!”
Giang Nghĩa không hề tức giận, anh bình tĩnh quay người đi.
Mạnh Kiến Thọ hừ lạnh một tiếng, sau đó nói với Đinh Nhị Tiến: “Nhị Tiến, cho dù ông có lấy số tiền đó hay không thì bây giờ có thể khẳng định là tiền mất từ trong tay ông. Đêm nay ông nhất định phải gom được số tiền 90 tỷ, nếu gom được thì hết thảy đều dễ nói; nếu không gom được thì ông chết chắc rồi.”
90 tỷ?
90 tỷ?
Đinh Nhị Tiến ngồi xuống sô pha, 90 tỷ, sao gom đủ đây?
Giang Nghĩa đi tới cửa phòng ngủ thì quay đầu lại nói: “Ba, nếu như ba muốn thì con có thể giúp ba lấp đầy chỗ thiếu hụt 90 tỷ này trước.”