Trần Khiêm sấn sổ vung tay cao, Hình Sở Nhan không những không né lại còn hiên ngang ngẩng cao đầu thách thức, giọng điệu vô cùng bỡn cợt: “Ông gọi tôi về đây nói có chuyện quan trọng, ra là chuyện liên quan đến đồng tiền của ông à? Ông nghĩ, tôi thèm tiền của ông sao? Tôi nói cho ông biết, ngay cả chảy chung một dòng máu với ông thì tôi đã không thèm, huống chi là những đồng tiền dơ bẩn của ông?”
Mặt mày Trần Khiêm đỏ bừng vì giận dữ, Hình Sở Nhan vẫn bình thản buông lời công kích: “Phải rồi, trong điện thoại tôi nghe ông ho nhiều lắm mà, sao giờ lại khỏe mạnh lớn tiếng mắng người thế kia? Tôi tưởng ông sắp chết nên về nhìn mặt lần cuối, hóa ra còn sống nhăn răng à? Vậy, khi nào ông thật sự chết thì hãy gọi cho tôi, còn không đừng có làm phiền đến cuộc sống của tôi nữa.”
Bốp!
Tiếng “Vút” lướt trong không khí, một bạt tay đánh thẳng vào má Hình Sở Nhan với lực mạnh, chớp mắt đã khiến cô ngã nhào ra sàn nhà, cơn đau cũ vừa êm xuống lập tức nhói lên đau buốt.
Vô tình, chiếc kẹp Nghiêm Nhất Thành tặng vẫn luôn nằm trên tóc Hình Sở Nhan bị rơi xuống, Trần Khiêm nhìn thấy liền dùng chân mang dép đi trong nhà dẫm lên. Ông ta vừa dùng mũi chân nghiền nát chiếc kẹp, vừa lớn tiếng mắng chửi: “Súc sinh! Khốn nạn! Mất dạy! Thứ rẻ tiền như mày mà muốn đua đòi trở thành thiên nga sao? Mày không xứng!”1
Hình Sở Nhan nhìn chằm chằm vào chiếc kẹp bị vỡ nát dưới chân Trần Khiêm, sự vô cảm trong cô dần hóa phẫn nộ tột đỉnh. Ánh mắt Hình Sở Nhan chầm chậm chuyển từ chiếc kẹp trên sàn lên gương mặt của hung hăng của Trần Khiêm, bản tính người trong cô chỉ qua vài giây ngắn ngủi đã bị bản tính thú thay thế.
Trong chớp mắt, Hình Sở Nhan bật dậy đẩy mạnh Trần Khiêm khiến ông ta không phòng bị ngã ngửa ra sau, cô huơ tay chộp lấy bình hoa trên bàn tiếp khách đập mạnh xuống cạnh bàn tạo ra những vết vỡ văng tứ tung.
Ngay lúc này, Thạch Anh cùng người giúp việc nấp trong bếp nhận thấy sự tình nghiêm trọng liền vội vàng chạy ra. Bản thân Trần Khiêm sau cú ngã mạnh bất ngờ vẫn nằm ôm thắt lưng vật vã trên sàn, còn chưa khỏi hoảng hồn thì đã bắt gặp Hình Sở Nhan cầm bình thủy tinh vỡ với những mũi nhọn tiến về phía mình.
Hai mắt Hình Sở Nhan trợn trừng, mạch máu đỏ li ti trong con ngươi hiện lên, trên bàn tay đang cầm bình hoa của cô siết chặt nổi cả gân xanh, từng bước lạnh lùng đến gần Trần Khiêm.
Biết đã chọc điên Hình Sở Nhan, Thạch Anh cùng người giúp việc nhanh chóng đỡ thân hình nặng trịch của Trần Khiêm tránh xa.
Thế nhưng, giữa lúc ba người bọn họ đang “giúp đỡ” nhau, Hình Sở Nhan bất ngờ chuyển hướng lao thẳng lên cầu thang.
Ba người bên dưới sững sờ mất vài giây ngỡ ngàng, khi tinh thần minh mẫn một chút, Thạch Anh mới sực tỉnh hốt hoảng hét lên: “Anh Khôi! Con trai tôi!”
Mọi diễn biến khác xa với dự tính ban đầu, khi Trần Khiêm cùng Thạch Anh kéo lên tới phòng Anh Khôi, cậu nhóc vẫn nghiễm nhiên tựa đầu lên vai Hình Sở Nhan ngủ say. Một đứa trẻ non nớt vô tư vô nghĩ vẫn yên giấc dù ở sau gáy, những đầu nhọn của thủy tinh đang chĩa thẳng vào.
Thạch Anh vừa thấy con trai mình trên tay Hình Sở Nhan, cô ta sốc đến ngã khuỵu, mà Trần Khiêm hùng hùng hổ hổ vừa nãy hiện giờ tuyệt nhiên không dám mắng chửi thêm nửa chữ.
“Sở Nhan, mày đừng có làm bậy!”
Nghe thấy được giọng nói run rẩy của Trần Khiêm, Hình Sở Nhan từ tốn nở một nụ cười ẩn ý, thấp giọng khiêu khích: “Ông cấm được tôi sao?”
Nói rồi cô lại nhìn qua Anh Khôi một cái, khẽ chậc lưỡi: “Tôi chết một mình thì có hơi cô đơn, vậy nên tôi sẽ đưa đứa em trai đáng yêu này theo, cùng tôi làm ma phù hộ cho các người, thế nào? Thích không?”1
“Làm ơn…” Thạch Anh ngã bệt trên sàn hoảng loạn khóc lớn, dáng vẻ Trần Khiêm lúc này cũng đã bị dọa cho quay cuồng chóng mặt.
Hình Sở Nhan thong thả lướt mắt qua hai gương mặt trắng bệch của Trần Khiêm và Thạch Anh, cô từ tốn mỉm cười, sâu xa nhắc nhở: “Đừng quên, chính các người đã đẩy tôi vào con đường này. Hậu quả, cứ từ từ mà thưởng thức.”
Lời dứt, Hình Sở Nhan không chút chần chừ, tay cầm bình hoa vỡ đang đặt hờ ở sau gáy Anh Khôi vung lên dứt khoát đâm xuống.