“Cái gì?”
Tô Nhan sững sờ, sau đó chua xót nói: “Vậy thì chúng ta sống ở đâu đây?”
“Còn có thể sống ở đâu nữa? Hãy đến sống ở trung tâm khu vực thế kỷ tự hào rồi!” Trương Tinh Vũ mỉm cười nói.
“Trung tâm thé kỷ tự hào sao? Đó là nhà của Lâm Đồng…”
Tô Nhan liền nhíu mày.
“Sợ cái gì? Không phải Lâm Đồng đã nói để con sống ở đó sao? Nghe nói Thế Kỷ tự hào đã đổi ông chủ rồi. Bây giờ ông chủ này rát coi trọng việc trị an ở nơi đó. Chuyện giống như lần trước sẽ không bao giờ xảy ra nữa! Tiểu Nhan, cơ thể của con bây giờ vẫn còn rất yếu, không thể ở nhà thuê được. Nếu như vết thương cũ tái phát thì phải làm sao? Con vẫn còn quá trẻ! Vì vậy, còn cần phải có một môi trường tốt hơn để chữa lành vết thương của mình, đúng không? ” Trương Tinh Vũ lại nói, sau đó nháy mắt với Tô Quảng bên cạnh.
Tô Quảng mới định thần lại, liều mạng gật đầu: “Đúng, đúng, đúng!”
“Mẹ, chuyện này… thật ngại quá…” Tô Nhan bắt lực rồi.
“Con á, chính là da mặt mỏng thôi. Thật ra nếu như con chủ động hơn một chút thì con và Lâm Đồng đã thành rồi, gia đình của chúng ta đâu đến nỗi chịu sự tức giận này?”
Trương Tỉnh Vũ mỉm cười nói, “Mẹ lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Thiên. Bảo nó mang chìa khoá tới. “
“Mẹ, đừng…”
“Ây da, con cứ nghe mẹ đi!” Trương Tinh Vũ trực tiếp lấy di động ra bắm dãy số.
Từ đầu đến cuối, Lâm Dương đều im lặng không nói gì.
Tô Nhan có chút áy náy nhìn Lâm Dương, thấp giọng nói: “Xin lỗi.”
“Không sao, anh cũng quen rồi.” Lâm Dương cười nói.
Khi câu nói này rơi xuống, đôi mắt mùa thu của Tô Nhan khẽ run lên.
Không biết tài sao, cô phát hiện khoảng cách giữa mình và Lâm Dương xa hơn rất nhiều một cách khó hiểu.
Lạc Thiên mang chìa khoá đến và vội vàng rời đi.
Khi cô ấy rời đi, sắc mặt của cô ấy vẫn còn có chút khó coi.
Lâm Dương và Tô Nhan vốn dĩ muốn hỏi, nhưng lại không kịp.
Trương Tinh Vũ gọi xe, sau đó lại bảo Lâm Dương, bề Tô Nhan lên xe lăn, đầy cô đi.
Bốn người nhanh chóng đến khu Trung tâm của thế kỷ tự hào, cũng đến trước biệt thự số một.
“Eh eh eh, câu đang làm cái gì vậy?”
Ngay khi Lâm Dương chuẩn bị đi vào, Trương Tinh Vũ đột nhiên hét lên rồi trực tiếp chặn lại trước mặt Lâm Dương.
“Con thì sao?” Lâm Dương nhíu mày.
“Đây là nơi mà cậu có thể đến sao?”
Trương Tỉnh Vũ hừ lạnh một tiếng nói: “Lâm Dương, cậu có thể về rồi! Gia đình của chúng tôi ở đây là đủ rồi. Dù sao đây cũng không phải là nhà của cậu. Nếu như để người khác nhìn thấy sẽ sinh ra hiểu lầm!”
Lâm Dương cau mày.
Đây thực sự là ngôi nhà mà mà anh đã mua.
“Mẹ, để anh ấy vào đi.” Tô Nhan bình tĩnh nói.
“Vậy sao mà được? Lỡ như Lâm Đồng hiểu lầm, chẳng phải sẽ phá hủy quan hệ giữa các con sao?”
“Mẹ, sao mẹ có thể nói lời này? Con còn chưa ly hôn với Lâm Dương!” Tô Nhan tức giận.