“Chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
“Vậy thì ông còn không nhanh đi xử lý? Tiện thể tôi cũng muốn đi qua xem thử, những ca sĩ kinh kịch này quá nhàm chán rồi, đến nhà ông xem náo nhiệt cũng không tồi!” Cô gái mỉm cười nói.
“Cái này …” Mãn Thương Hải đột nhiên cám khẩu.
“Thế nào? Ông cũng coi thường tôi sao?” Khuôn mặt của cô gái trầm xuống.
“Sao dám, sao dám…” Mãn Thương Hải vội vàng lắc đầu.
“Vậy thì chúng ta đi ngay bây giờ!” Cô gái mỉm cười bước ra ngoài quán trà.
Mãn Thương Hải thở dài, cũng vội vàng đi theo ra ngoài.
Mặc dù ông ta cũng kiêng dè về cô gái trẻ này, nhưng đến giờ phút quan trọng này, cũng không quan tâm nhiều như vậy nữa.
Người khác đến gây chuyện với Võ quán Mãn Thị, nếu như việc này không được xử lý tốt, võ quán Mãn Thị sẽ mắt uy tín.
Người luyện võ vô cùng coi trọng danh tiếng của mình, võ quán Mãn Thị cũng vậy, bọn họ có thể có được quy mô như ngày nay là nhờ vào danh tiếng, danh tiếng lớn, được nhiều người ngưỡng mộ, đến bái sư học thuật liên tục không ngừng.
Nếu như hôm nay võ quán bị người ta quét sạch, vậy thì chẳng phải Mãn Thương Hải ông ta sẽ là trò cười cho mọi người sao? Võ quán Mãn Thị làm sao còn chỗ đứng?
Vì vậy, Mãn Thương Hải và cô gái trẻ vội vàng đến Võ Quán Mãn Thị.
Giờ phút này, võ quán Mãn Thị cũng là ngỗng trời kêu thảm khắp cánh đồng, trêи mặt đất toàn là các đệ tử của võ quán Mãn Thị đã nằm xuống.
Bọn họ không gãy xương sườn thì cũng gãy tay chân.
Không có ai trong số bọn họ có thể đứng dậy nồi.
Người duy nhất vẫn còn đứng vững là một vài đệ tử mới vào võ quán chưa hề động thủ, còn có hai cha con Anh Mục kia.
Mấy người toàn thân cứng đờ, trừng to đôi mắt, đờ đẫn nhìn tất cả chuyện này.
Bùm!
Người cuối cùng bị đánh bay ra, đập vào tường vỡ nát, ngắt xỉu nằm xuống đất.
Những người còn lại đã không ai lên trước nữa.
Tất cả bọn họ đều tụ tập bên cạnh Mãn Thương Thạch, ai nấy đều run lẩy bảy, lo sợ bất an.
Hàng trăm người trêи mặt đất đã được người đàn ông này dọn dẹp sạch sẽ.
Người này … thực sự là người sao?
“Nhị… nhị gia? Làm sao đây… Chúng ta phải làm sao đây?” Một đệ tử run rẫy hỏi Mãn Thương Thạch.
“Bình tĩnh đi, đừng hoảng … anh cả sắp trở về rồi, tới lúc đó nhất định sẽ khiến cho tên nhóc này đẹp mặt…” Mãn .
Thương Thạch toát mồ hôi lạnh đầm đìa, bình tĩnh nói.
Nhưng sau khi nói chuyện một hồi, Lâm Dương ở đẳng kia đã bước tới rồi.
“Lên, ngăn cản anh ta!”
Mãn Thương Thạch nghiên răng và gầm gừ.
“Nhị gia, tôi … chúng ta làm sao ngăn cản được…” Người bên cạnh muốn khóc không ra nước mắt.
“Làm sao ngăn cản hả? Đem nắm đấm của các anh ra cản lại! Lên! Nhanh lên!” Mãn Thương Thạch thúc giục nói.
“Cái này…”
“Kẻ nào dám trái lời, vậy thì cút ra khỏi Võ quán Mãn Thị!”
Mãn Thương Thạch tức giận nói.
Mọi người vừa nghe tháy, đành bó tay, chỉ có thể cắm đầu xông lên.
Nhưng kết quả vẫn không ngoài dự đoán.
Lâm Dương ba quyền hai cước đã thu dọn những người này.
Thủ đoạn của anh cực kỳ tàn nhẫn, hoàn toàn không lưu tình, một khi ra tay, mặc dù không thấy máu, nhưng cũng đủ để chấn động nội thương, đánh nát xương cốt.
Sau khi người cuối cùng của Võ quán Mãn Thị là Mãn Thương Thạch ngã xuống, anh ta cuối cùng cũng hoảng Sợ.
“Mãn Thương Thạch, đã đến lúc thanh toán nợ của anh chưa?”
Lâm Dương mặt không biểu cảm nói.
“Anh … anh muốn làm cái gì? Tôi nói cho anh biết, tôi là nhị gia của Mãn Thương Hải. Anh có biết Mãn Thương Hải là ai không? Nếu như anh động đến tôi, anh cả của tôi sẽ không bao giờ buông tha cho anh!” Mãn Thương Thạch liên tục lùi lại phía sau, vẻ mặt đầy khó xử.
Nhưng Lâm Dương lại không hề quan tâm.
Mãn Thương Thạch lo lắng, nhanh chóng nhìn Anh Mục bên cạnh: “Sư đệ, mau… mau giúp tôi …”
“Chuyện này … Mãn Nhị gia, tôi làm sao có thể giúp được anh …” Anh Mục bắt lực và sợ hãi nói.
Ngay cả Mãn Nhị Gia cũng không phải đối thủ của người này, ông ta lấy cái gì ra mà giúp?
Trong lúc nói những chuyện này, Lâm Dương đã đến trước mặt Mãn Thương Thạch.
“Tên khốn!”
Mãn Thương Thạch thấy không còn đường nào để đi, gào thét một tiếng rồi lao về phía Lâm Dương, như thể muốn đánh trận cuối cùng.
Nhưng trong một giây tiếp theo, Lâm Dương đột ngột ra tay, trực tiếp bóp cổ Mãn Thương Thạch, sau đó nhác _ người ông ta lên đập mạnh vào bức tường bên cạnh.
Bùm!
Các bức tường rung động.
Mãn Thương Thạch khí huyết cuồn cuộn, lục phủ ngũ tạng như thể muốn vỡ nát, khóe miệng đều có máu chảy ra.
“Anh… anh muốn… giết tôi sao?” Mãn Thương Thạch run rẫy và yêu ớt hỏi.
“Không, tôi chỉ là muốn phế bỏ anh.”
Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó giơ một ngón tay lên đập về phía gân mạch của Mãn Thương Thạch.
Nhưng đúng lúc này, cửa bị người bên ngoài đá mở ra, sau đó một đám người bước vào võ quán.
“Dừng tay lại cho tôi!”
Tiếng hét vang lên.
Mãn Thương Hải đã đến rồi!