Hoa Mãn Thần híp mắt, trong con ngươi tràn đầy kɧօáϊ cảm, dường như anh ta đã nhìn thấy được dáng vẻ Tô Nhan nằm ở trêи giường chờ anh ta.
Sau khi rời khỏi bệnh viện thành phó, trước tiên Lâm Dương trở về công ty khôi phục lại dáng vẻ ban đầu của mình, cũng chính là dáng vẻ của chủ tịch Lâm, sau đó đội mũ, lên xe, cùng với Mã Hải hướng đến bệnh viện thành phố.
Anh thực sự không muốn công bố danh tính của mình cho Tô Nhan.
Trong trường hợp đó, Yến Kinh nhất định sẽ để ý đến anh, điều này cực kỳ bát lợi cho kế hoạch sau này của anh.
Mục đích của anh là lật đỗ nhà họ Lâm và trả thù cho mẹ mình!
Trước khi bước này còn chưa thành công, anh không thể đề lộ bản thân quá nhiều.
Chỉ là vì mọi chuyện đã đến nước này, nên lộ ra một chút thủ đoạn rồi.
Xe đi được nửa đường, Lâm Dương nhận được một cuộc điện thoại, là của Hiệp hội Y khoa Giang Thành, lần này đến Bệnh viện Nhân dân thành phó, Hiệp hội Y khoa cũng sắp xếp vài người tới học hỏi.
Bọn họ đã nhận được tin tức nói Lâm thần y sẽ ra tay, đối với bọn họ mà nói, cơ hội học hỏi này là vô cùng quý giá.
Lâm Dương không từ chối, liền gặp mặt người của Hội Y học ở trước cầu bắc qua sông, hai xe trực tiếp đi dọc theo con đường ven sông.
Nhưng đi được không lâu sau…
bùm!
Một tiếng động lạ phát ra.
Lâm Dương và Mã Hải trêи xe thân đỗ tới trước rồi mới ổn định lại.
“Có chuyện gì vậy?” Lâm Dương cau mày hỏi.
“Bị người ta đụng vào đuôi xe rồi!”
Mã Hải rối rắm nói xúi quầy, lập tức mở cửa xuống xe.
Đúng lúc này, một người đàn ông đầu ngắn đeo kính cũng từ chiếc xe thương vụ màu đen phía sau bước xuống.
“Xin lỗi, thật xin lỗi! Tôi hơi mất tập trung, thật xin lỗi!” Người đàn ông xuống xe liên tục xin lỗi, sau đó đưa cho Mã Hải một điều thuốc.
“Không sao, không sao, hiện tại tôi đang rất gấp, lát nữa sẽ giao cho đoàn cảnh sát giao thông xử lý.” Mã Hải liếc nhìn xe, thấy cũng không nghiêm trọng lắm cũng không định nghiên cứu sâu.
Lâm Dương ở hàng ghế sau liếc mắt nhìn người đàn ông đó, đột nhiên giống như nhìn thấy cái gì đó, sắc mặt trầm xuống, thấp giọng nói: “Mã Hải, mau quay lại!”
“Cái gì?”
Mã Hải sửng sốt.
Nhưng một giây tiếp theo, người đàn ông đeo kính đó đột nhiên bóp cổ Mã Hải, trực tiếp kéo ông ra phía sau xe, cùng lúc đó, bốn, năm người đàn ông to lớn từ trong xe thương vụ lao xuống, bọn họ ai nấy đều như thỏ xông về phía Lâm Dương.
Lâm Dương ánh mắt lạnh lùng.
“Hoa Mãn Thần gọi các anh đến đây đúng không?”
“Đừng nói nhảm nữa, đưa anh ta lên xe, nhanh!”
Một người đàn ông thắt bím sau lưng hét lên.
“Vâng, anh Lang!”
Mấy người xông tới, lập tức mở cửa xe của Lâm Dương, lôi anh xuống xe.
Nhưng ngay khi cánh cửa vừa mở ra.
Lâm Dương một chân đá tới.
Bùm!
Có một âm thanh khó chịu vang lên.
Người đàn ông không kịp phòng bị, bị đá vào ngực, văng ra ngoài, ngã nặng xuống lề đường phía sau, ngất xỉu tại chỗ.
“Cái gì?”
Anh Lang sững sờ.
“Hoa Mãn Thần đã làm như vậy, vậy thì đừng trách tôi! Là các anh ép tôi!”
Lâm Dương lạnh lùng nói, một tay dễ dàng đắm vào người đàn ông khác.
Người đàn ông vội vàng giơ tay chống cự.
Nhưng sức mạnh của cánh tay này đã vượt qua tất cả, làm gãy cánh tay của anh ta chỉ trong tích tắc và đập vào mặt anh ta.
Răng rắ!
c Người đàn ông mặt mày tan nát ngay tại chỗ, lật người trêи không sau đó ngã xuống đất, không ngồi dậy nỗi.
Thật tàn nhẫn!
Đồng tử của đám người Anh Lang giãn ra, trêи mặt lộ ra vẻ kinh hãi.
Những người này đều là lính đánh thuê đã giải ngũ của quốc tế, lại bị đối phương một quyền một cước đánh ngã sao?
Chuyện này là thế nào vậy? Không phải cậu Hoa nói đối phương chỉ là một bác sĩ sao? Tại sao sức chiến đấu lại kinh khủng đến như vậy?
Loảng xoảng!
Lúc này, cửa xe đã được mở ra hoàn toàn.
Lâm Dương xuống xe với vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, sải bước đi về phía anh Lang kia.
Anh Lang thở gấp, nhưng cũng không lo sợ mà hạ giọng nói: “Là người luyện võ sao, không được nương tay!”
Ngay khi giọng nói cất lên, mọi người toàn bộ đều hướng về phía eo của bọn họ.
Kendgl Một con dao sắc bén xuất hiện trong tay bọn họ!
“Anh Lâm, cần thận!” Mã Hải bị kéo lên xe lo lắng hét lên.
Nhưng giây tiếp theo …
Vút vù vùi!
Vô số ánh sáng lạnh như sao băng bay ra khỏi tay Lâm Dương, xuyên qua một cách chuẩn xác vào nhóm người kia.
Ngay lập tức, tất cả mọi người tại hiện trường ngoại trừ Anh Lang ra đều không thể di chuyển …