“Nếu như chuyện đã xử lí xong rồi thì chúng ta đi thôi.” Ninh Thư nói.
Ba người bọn họ đi càng lúc càng xa, không ít người lặng lẽ đi theo họ.
Ninh Thư dĩ nhiên biết là có người đang đi theo, đi theo thì cứ đi đi, nếu như bọn họ muốn nhảy ra để giúp đỡ Trường Sinh môn càng thêm nổi tiếng thì Ninh Thư rất sẵn lòng.
Muốn lấy được Khai Thiên rìu thì phải chuẩn bị thật tốt những trường hợp xấu nhất.
“Sư tôn, nếu như Trường Sinh môn đã là một tông phái, thế thì cũng nên có tông môn chứ.” Giang Lạc hỏi cô.
“Vùng đất của tông phái còn chưa chọn xong, chờ đến lúc tìm được tiên sơn, chúng ta sẽ lập tông môn ở đấy.”
Dọc đường đi, những việc khổ cực làm bẩn tay đều do Giang Lạc làm, Ninh Thư chỉ đứng đằng sau nhặt bảo vật.
Lại có thể gặp được đủ loại bảo vật như thế này, Ninh Thư không còn sợ hãi như trước, thẳng thừng nhặt vào túi.
Muốn lập ra một tông môn chắc chắn phải có nguồn tài nguyên, từ bây giờ trở đi họ bắt đầy tích lũy tài nguyên.
Gặp phải con yêu thú không mạnh lắm, Ninh Thư sẽ để cho Giang Lạc đối phó, cơ thể Giang Lạc lúc nào cũng trong tình trạng vết thương cũ chưa lành đã lại xuất hiện thêm vết thương mới.
Nếu như gặp phải con yêu thú mạnh mẽ, Ninh Thư sẽ tự đối phó, lúc đánh nhau cũng không quên mang cả Giang Lạc theo, Giang Lạc thực sự cảm thấy đau khổ.
Mỗi khi gặp phải tình huống nguy hiểm nhất thì mới chịu ra tay cứu giúp, Giang Lạc cảm thấy mình đã bước đến Quỷ Môn quan quá nhiều lần rồi.
Trong lòng rất tức giận, cuối cũng vẫn chỉ có thể bất đắc dĩ để một nha đầu còn bé hơn cả mình túm cổ.
Giang Lạc ôm đầu.
Chắc là thấy Giang Lạc là đệ tử của Ninh Thư, cho nên Thanh Việt đã cho nó một pháp khí khá tốt, người tu luyện Tuyệt Thế Võ Công đều là những người khỏe mạnh.
Pháp khí mà Thanh Việt cho Giang Lạc là Trường Giản (roi dài), nó giúp cho sức chiến đấu của Giang Lạc tăng lên rất nhiều.
Ninh Thư đột nhiên nhận ra rằng, sau này đệ tử của cô sẽ ngày càng nhiều, nhất định phải cho bọn họ vũ khí gì đấy.
Ninh Thư nhìn Thanh Việt, hắn cũng quay đầu lại nhìn cô, “Có chuyện gì?”
“Chúng ta cũng coi như là bạn tốt đúng không.” Ninh Thư nói với Thanh Việt.
Thanh Việt không biết nên lắc đầu hay gật đầu: “Ừm, miễn cưỡng coi là vậy đi.”
“Vậy thì ngươi thuận tay giúp ta chế tạo mấy cái pháp khí đi, để ta cho mấy đứa tiểu bối, nếu như ngươi có chuyện gì, ta sẽ giúp ngươi giải quyết trước tiên.” Ninh Thư vỗ ngực nói.
Cô cũng được coi là tổ sư gia, trong tay cô mà không có vài cái pháp khí thì còn có uy nghiêm gì trước mặt tiểu bối nữa.
Thanh Việt lặng lẽ nhìn Ninh Thư: “Ta làm gì có chuyện gì không thể giải quyết được ở đây?”
Ninh Thư:…
“Đừng nói như vậy chứ, những chuyện gặp trong cuộc sống nhiều không tả xiết, ai mà biết được một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì.” Ninh Thư cầm lấy củ nhân sâm nói với Thanh Việt.
Củ nhân sâm này có bốn chân, đúng là rất giống một đứa bé, muốn trở thành một đứa trẻ hoàn toàn thì phải cần thời gian và cơ duyên.
Thanh Việt nhìn củ nhân sâm rồi lại nhìn cơ thể chạy bổ nhào của Ninh Thư, sau đó hắn bị cô đuổi kịp, nhưng vẫn trầm mặc không nói gì.
“Lúc rảnh rỗi, ta sẽ chế tạo một ít.” Thanh Việt nói.
Ninh Thư liền cười híp mắt: “Cảm ơn ngươi.”
“Cho ngươi cái túi yêu thú này này, một củ nhân sâm muốn thành hình không hề dễ dàng gì, người nuôi dưỡng nó đi.” Thanh Việt đưa cho Ninh Thư một cái túi.
Ninh Thư cầm lấy chiếc túi, cô cho củ nhân sâm vào trong túi, chờ sau này tìm được ngọn núi cho tông phái, cô sẽ nuôi củ nhân sâm này trong tông môn.
Xem ra cô rất kiêu ngạo.
Giang Lạc nhìn thấy sư tôn của mình tiện tay nhặt lên được một món bảo bối, nó líu lưỡi không ngừng, tại sao nó chưa báo giờ tìm được bảo bối gì.
Mấy viên nội đan của yêu thú là thứ mà hắn vất vả giết yêu thú mới có được.
Nhìn sư tôn của mình chỉ cần khom lưng là có thể nhặt được bảo bối, trong lòng Giang Lạc cảm thấy chua chát, nó cũng khom người xem thử xem có thể nhặt được gì không.
Thế nhưng nó không nhìn thấy cái gì cả.
Đến tối, bọn họ liền dựng lều nghỉ tạm, tiện thể tu luyện luôn.
Ninh Thư vẫn bắt Giang Lạc đi tìm thỏ rừng, gà rừng gì đấy về nướng ăn.
Giang Lạc vô cùng bất đắc dĩ.