Ninh Thư sửa sang lại y phục của mình, cô ho khan một tiếng rồi nói: “Ta có thể nhận ngươi làm đồ đệ, nhưng mà ngươi phải tuân thủ quy tắc của ta, chỉ có một điều thôi, không được lạm sát người vô tội.”
Giang Lạc lập tức nói: “Đệ tử nhất định sẽ ghi nhớ môn quy.” Vốn định kính trà Ninh Thư nhưng không đun nước nóng, nên nó liền mang Tích Cốc đan lúc nãy Ninh Thư cho tặng lại cô.
Ninh Thư:…
“Sư tôn, thế môn phái của chúng ta tên là gì?” Giang Lạc hỏi.
Ninh Thư trả lời: “Gọi là Nhật Nguyệt thần giáo đi.”
Thanh Việt lắc đầu: “Không hay, nếu như mục đích khai tông lập phái của cô là giúp những người trong môn phái của mình có thể bảo vệ được tính mạng của mình thì tên môn phái phải dựa trên võ công của mình, phải thuần túy, phải dương cương, phải hành sự theo mệnh trời, phải tuân theo sự bền bỉ dài lâu, con người sống lâu không phải do bản thân sinh ra đã trường thọ, Trường Sinh môn thì thế nào ạ.”
Ninh Thư mỉm cười, ờ thì ngươi có văn hóa.
Giang Lạc nói: “Đệ tử thấy cái tên Nhật Nguyệt thần giáo rất hay.”
Ninh Thư nhìn Giang Lạc, trong lòng tên tiểu tử này quả nhiên vừa phản nghịch lại vừa phản động.
Thanh Việt và Giang Lạc nhìn Ninh Thư, khuôn mặt cô run lên, sau cùng cô nói: “Thế thì gọi là Nhật Nguyệt thần giáo Trường Sinh môn được không.”
Thanh Việt:…
Giang Lạc:…
“Thế thì gọi là Trường Sinh môn đi.” Ninh Thư nói.
Giang Lạc có chút thất vọng: “Nhật Nguyệt thần giáo nghe rất có khí phách.”
Ninh Thư: →_→
Dù sao cũng thu nhận đứa đệ tử Giang Lạc này rồi, Ninh Thư nói cho nó biết phương pháp tu luyện Tuyệt Thế Võ Công, cô truyền vào người nó một luồng kình khí.
Giang Lạc nén khí trong người, có được bí kíp rồi nên nó không ngừng tu luyện vì muốn nở mày nở mặt.
Thanh Việt hỏi Ninh Thư: “Bây giơ cô định làm gì?”
“Trước tiên là phải dạy dỗ đệ tử đã, còn những chuyện còn lại chờ đến khi con người và ma tộc khai chiến rồi tính sau.” Ninh Thư nói.
Ma tộc vào con người đến một thời gian nhất định sẽ khai chiến tranh giành địa bàn, đối với ma tộc thì khai chiến chỉ có lợi chứ không có hại, bọn chúng có thể đoạt được thi thể của tu sĩ, lại còn cướp được đất đai, cho dù người của ma tộc có chết thì vẫn có thể hấp thụ.
Thế nhưng thực lực của con người cũng không thể xem thường, bọn họ sẽ không để cho ma tộc bước chân vào địa bàn của mình.
Chắc là chẳng bao lâu nữa sẽ khai chiến thôi, lợi dụng thời gian này, Ninh Thư nhất định phải tu luyện thực lực của bản thân thật tốt, hơn nữa cô còn phải để mọi người biết đến tên tuổi của Trường Sinh môn qua lần khai chiến này.
Thanh Việt gật đầu: “Tùy cô.”
“Có phải ngươi đã gặp phải nút thắt gì đấy không?” Ninh Thư hỏi Thanh Việt: “Tại sao từ trước đến nay ta chưa từng thấy ngươi tu luyện.”
“Ta gặp rồi, ta muốn phá vỡ hư không, đi vào một thế giới khác, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể phá bỏ được quy luật của trời đất này, đến bây giờ ta vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân.” Thanh Việt nói.
Ninh Thư không biết nên nói gì, cô nghĩ một lát rồi nói: “Có phải ngươi còn chưa tu luyện hoàn hảo được mặt nào đó không.”
Giống như điểm tích lũy của cô vậy, không đến được cấp độ nhất định thì không thể thăng cấp.
Thanh Việt không thể phá vỡ hư không, không nhất thiết là vì thực lực của hắn không đủ mà có thể còn chỗ nào đó thiết sót khiến hắn không thể bay lên được.
Thanh Việt nhắm mắt, lắc đầu nói: “Ta không biết.”
Ninh Thư cũng không rõ vấn đề của Thanh Việt là gì, cô nói: “Thực ra việc ngươi bước vào thế giới khác hay là ở lại thế giới này không có gì khác nhau.”
“Nơi chúng ta đang sống là một không gian, không gian thế giới ngươi hiểu không?” Ninh Thư cầm lấy hai hòn đá, cô giơ một hòn lên nói: “Giả dụ như bây giờ ngươi đang ở trên hòn đá này, đột nhiên ngươi đập vỡ nó đi, bước sang một hòn đá khác, nhưng hòn đá mà ngươi bước sang còn gai góc hơn cả hòn đá lúc nãy nữa, quy luật của trời đất còn cao cấp hơn nữa.”
“Cho dù có phá vỡ hư không như thế nào, bước vào cái gọi là tiên giới thì chúng ta cũng không thể thoát khỏi không gian sinh tồn.” Ninh Thư nói với Thanh Việt.
Thanh Việt nhìn Ninh Thư, ánh mắt hắn lóe lên, hắn hỏi: “Cô hiểu rõ về thế giới bên ngoài hòn đá lắm sao?”
“Cũng coi như là hiểu một chút, về việc muốn phá hủy hòn đá này thế nào thì ta cũng cũng không biết.” Ninh Thư nói.
Cô xuyên qua đủ loại thế giới hoàn toàn dựa vào hệ thống, con người muốn phá bỏ không gian thế giới đó thế nào cô cũng không biết, có lẽ khi cô mạnh lên rồi thì cô sẽ có thể tùy ý xuyên qua các không gian thế giới.”
Thanh Việt nhìn hai hòn đá đến ngây người, không biết hắn đang nghĩ gì.
Ninh Thư cũng không để ý đến hắn, cô bắt đầu tu luyện, linh khí của trời đất điên cuồng bao quanh người Ninh Thư.
Giang Lạc ở bên cạnh nhìn thấy cảnh đó, nó cũng mặt dày mày dạn đứng ở chân giường của Ninh Thư mà tu luyện, linh khí trong căn phòng này vô cùng dày đặc, hình thành một tầng linh khí mờ ào như sương mù.
Đang tu luyện thì tai của Ninh Thư bỗng động đậy, cô cảm thấy như có người đang bay phía trên ngôi nhà, Thanh Việt đi vào, hắn nói với Ninh Thư: “Bọn chúng đuổi đến nơi rồi.”
Những tên kia vẫn không từ bỏ, vì Khai Thiên rìu mà bọn họ bị cả giới tu chân đuổi cùng giết tận rồi.