Ninh Thư và Thanh Việt đã chạy rất xa rồi.
Thanh Việt bỏ tay ra khỏi cổ áo Ninh Thư, Ninh Thư vịn vào thân cây, nôn ra, mỗi lần di chuyển tức thời là một lần tra tấn.
Ngoài ra còn có một người trực tiếp ngất đi.
Thanh Việt nhíu mày nói: “Còn có chút đồ trong căn nhà đó, ta phải quay về.”
Ninh Thư nhớ đến phương pháp luyện đan và các loại pháp trận, còn có cả lò đan thần khí đang ở trong ngôi nhà đó nữa.
“Ngươi đi đi.” Ninh Thư nói.
Nhoáng một cái đã không thấy Thanh Việt nữa rồi.
Ninh Thư nhìn xung quanh không một bóng người, bên cạnh lại có một người hôn mê bất tỉnh, cô bèn ngồi xếp bằng xuống đất tu luyện, đến khi thân thể dễ chịu hơn một chút thì mới ngừng tu luyện, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cặp mắt nóng hầm hập phía đối diện.
Ninh Thư liếc mắt xem thường: “Nhìn ta làm gì?”
“Xin người hãy nhận con làm đồ đệ.” Đứa trẻ quỳ xuống trước mặt Ninh Thư.
Ninh Thư đứng dậy, trong lòng đang nghĩ đến việc rong biển vẫn chưa về, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không.
Đứa trẻ nhìn thấy Ninh Thư không phản ứng lại: “Sư tôn, cầu xin người hãy thu nhận con làm đồ đệ, con nhất định sẽ hiếu kính với người.”
Ninh Thư nhíu chặt mày, với năng lực di chuyển tức thời của tên rong biển đó, hẳn là phải rất nhanh chứ nhỉ.
“Sư tôn.” Đứa trẻ hét về phía Ninh Thư.
“Ta đang suy nghĩ, yên tĩnh một chút đi.” Ninh Thư tức giận nói.
Thanh Việt không quay lại, Ninh Thư thực sự rất lo lắng hắn xảy ra chuyện, bộ dạng ngốc nghếch đấy của hắn đừng có để bị người khác lừa là được.
Ninh Thư đang nghĩ thì Thanh Việt quay lại, cô hỏi hắn: “Sao ngươi đi lâu thế? Ta còn tưởng ngươi bị người ta bắt đi rồi.”
Thanh Việt nói: “Xảy ra chút chuyện, đồ đạc bị người ta lấy hết rồi, ta phải đi tìm lại đồ, cho nên mất một chút thời gian.”
“Tìm được là tốt rồi.”
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Ninh Thư không biết nên đi đâu.
“Sư tôn, hay là đến nhà con đi.” Đứa trẻ nói, bây giờ trên mặt nó không còn chút biểu cảm u ám, bướng bỉnh nào nữa.
“Ngươi có đệ tử à?” Thanh Việt nhíu mày.
“Không, nó gọi bừa đấy.” Ninh Thư lắc đầu: “Thằng nhóc này vừa nhìn là biết nó là một đứa trẻ ngỗ nghịch rồi.”
“Sư tôn, cầu xin người.” Đứa trẻ quỳ xuống khấu đầu với Ninh Thư: “Đệ tử tình nguyện hầu hạ, chăm sóc sư tôn, coi người như cha, à không, coi người như mẹ mình.”
Tên nhóc này đúng là lẻo mép.
“Được thôi, đến nhà của ngươi đi.” Ninh Thư gật đầu, trong đầu xuất hiện một ý nghĩ.
“Ngươi tên là gì?” Ninh Thư hỏi nó.
“Tên đệ tử là Giang Lạc.” Nó nói.
Nhà của Giang Lạc cách dãy núi Huyền Linh một thôn làng, có một số người có thể tu luyện, có một hai người luyện khí ở tầng thứ nhất, sống ở một hang động ngoài dãy núi Huyền Linh, săn bắt thú hoang mà sống.
Giang Lạc đưa Ninh Thư và Thanh Việt đi gần vào trong thôn, người trong thôn nhìn thấy Giang Lạc đều hết sức kinh ngạc, “Sao ngươi vẫn chưa chết.”
Nhìn thấy những người này, khuôn mặt Giang Lạc lại trở nên âm u.
Người trong thôn nhìn thấy vẻ mặt của Giang Lạc thì vô cùng cảnh giác và đề phòng, lại càng tỏ ra chán ghét.
Đặc biệt khi thấy nó còn mang theo hai người nữa quay về, một người trong đó còn có mái tóc màu xanh lục.
Ninh Thư nhìn chằm chằm vào nhà Giang Lạc.
Căn nhà khá cũ nát, Giang Lạc mở cửa ra, cửa vang lên một tiếng “cót két”. Ớ, còn có cả tro bụi bay xuống nữa.
Trong vườn mọc đầy cỏ dại.
“Sư tôn, con đi thu dọn phòng cho người.” Giang Lạc nói với Ninh Thư, nó dẫn đầu đi vào phòng thu dọn.
Thanh Việt nhìn xung quanh, hắn hỏi Ninh Thư: “Ngươi có mục đích gì vậy?”
“Chẳng có mục đích gì cả, coi như là muốn xây dựng một tông môn để ta và Giang Lạc có thể dung thân.” Ninh Thư nói.
“Ồ, ngươi muốn lập tông môn nhận đệ tử ư?” Thanh Việt nhíu mày: “Thực lực của ngươi mà cũng có thể dạy đệ tử ư?”
Ninh Thư: →_→
Mẹ kiếp, tên rong biển này cũng học được cách chế giễu người khác rồi ư?
Ninh Thư nhếch miệng: “Không phải người ta thường nói rằng sư phụ dẫn vào cửa, tu hành tại bản thân hay sao?”