Ninh Thư cũng không thèm để ý, đóng cửa ở trong phòng tu luyện, linh khí ở nơi đây rất nồng đậm, chắc là có trận tụ linh, ra khỏi đỉnh Thanh Hoa, về sau sẽ không tìm được một nơi tu luyện ưu việt như thế.
Ninh Thư thực sự hận không thể hút những linh khí này vào trong bụng mình, không để lại cho Thanh Hoa Quân một chút nào.
Nửa tháng sau, tiểu đồng đến tìm Ninh Thư: “Tiêu tiên tử, chân nhân gọi cô qua.”
Ninh Thư chỉnh sửa lại quần áo, biết đã đến lúc rời đi rồi.
Cô không sợ rời khỏi Hóa Tiên tông, chỉ sợ Thanh Hoa Quân giam cô lại ở đỉnh Thanh Hoa.
Ra khỏi Hóa Tiên tông giống như trời cao mặc sức chim bay.
Đến đại điện, Ninh Thư hành lễ với Thanh Hoa Quân trước.
Ngọc Linh Nhi đứng ở một bên hành lễ với Ninh Thư: “Sư tỷ.”
Khi Ninh Thư nhìn thấy Ngọc Linh Nhi, hơi sửng sốt, chỉ nửa tháng không gặp Ngọc Linh Nhi, cảm giác Ngọc Linh Nhi đã cao lên rất nhiều, khoác trên mình bộ y phục màu xanh lục, đứng ở đó nhìn rất đẹp.
Ninh Thư đáp lễ: “Tiểu sư muội.”
Thanh Hoa Quân cầm túi đựng đồ cho Ninh Thư, nói: “Thứ ngươi muốn đều ở bên trong, tự giải quyết cho tốt đi.”
Ninh Thư tiếp được túi đựng đồ bay tới, cũng không tệ, không làm gì mà cũng được một không gian cất đồ, chắc là Thanh Hoa Quân sợ mình vác kiếm sau lưng trông quá nguy hiểm, bị người khác đoạt mất.
Suy nghĩ cũng chu đáo phết đấy.
Ninh Thư mím môi một cái: “Cảm ơn sư phụ.”
Ngọc Linh Nhi có chút không cam lòng, nhìn thấy không gian đựng đồ trong tay Ninh Thư, lập tức quệt mồm nói: “Sư phụ thật bất công, chỉ cho sư tỷ không gian chứa đồ, không cho đệ tử.”
Thanh Hoa Quân liếc mắt nhìn Ngọc Linh Nhi, trong tay xuất hiện một cái vòng tay, vòng tay hoa này văn tinh tế, rất công phu, nhìn là biết chất liệu làm bằng vàng rồi.
“Cái này là không gian chứa đồ cho ngươi.” Thanh Hoa Quân nói.
Ngọc Linh Nhi rất vui vẻ tiếp nhận vòng tay, lật đi lật lại nhìn ngắm, đeo vào cổ tay, càng khiến cho cổ tay trên cánh tay nhỏ bé của nàng đẹp hơn.
“Cái này phải tế luyện, chỉ đeo trên tay cũng không phải là của ngươi.” Thanh Hoa Quân nhìn thấy Ngọc Linh Nhi thích vật này như vậy, khuôn mặt mang theo ý cười: “Sao lại ngốc như vậy chứ.”
Ninh Thư nhìn nhìn cái túi vải rách của mình, lại nhìn chiếc vòng tay của Ngọc Linh Nhi, thực sự muốn đập cái túi trông như thằng ăn xin này vào mặt Thanh Hoa Quân.
Không so sánh sẽ không đau lòng.
Được rồi, có được không một cái không gian đựng đồ cũng rất tốt rồi, cũ một chút cũng tốt, không thu hút sự chú ý của người khác.
Ninh Thư giắt cái túi không gian đựng đồ ở bên hông, lại hành lễ với Thanh Hoa Quân, nói: “Đệ tử cảm ơn sư phụ, sau này nhất định sẽ báo đáp sư phụ.”
Thanh Hoa Quân không để ý lắm, biểu cảm lạnh lùng ừ một tiếng.
Ninh Thư nói: “Vậy đệ tử đi ạ.”
“Đại sư tỷ, tỷ muốn đi đâu?” Ngọc Linh Nhi tò mò hỏi.
Thanh Hoa Quân ho khan một tiếng: “Vi sư để cho nó đi làm chút chuyện.”
“Thì ra là như vậy.” Ngọc Linh Nhi nói với Ninh Thư: “Sư tỷ trên đường phải cẩn thận một chút, về sớm nhé.”
Ninh Thư nói: “Cảm ơn.”
“Nên đi tu luyện rồi, còn ở đây làm gì?” Thanh Hoa Quân sai Ngọc Linh Nhi đi.
Ngọc Linh Nhi bĩu môi nói: “Đệ tử cáo lui.” Sư phụ muốn nói gì với đại sư tỷ, còn không cho nàng biết nữa.
Ngọc Linh Nhi cảm thấy bầu không khí giữa sư phụ và đại sư tỷ rất kỳ quái, bước đi rất chậm, muốn biết hai người này muốn gì.
Thanh Hoa Quân vung tay lên, tống Ngọc Linh Nhi đi, đóng cửa lại.
Ngọc Linh Nhi đứng ở cửa, trong lòng có chút cảm giác khó chịu, muốn làm chuyện gì vậy nhỉ, lại còn phải đóng cửa.
Ninh Thư lặng lẽ nhìn, Thanh Hoa Quân thực sự rất sủng ái Ngọc Linh Nhi, thứ tốt gì cũng giữ lại cho Ngọc Linh Nhi, thay Ngọc Linh Nhi suy nghĩ.
Thay Ngọc Linh Nhi chắn gió cản mưa.
Ngọc Linh Nhi là song linh căn, tư chất không có gì bứt phá, Thanh Hoa Quân tốn rất nhiều công sức tìm các bảo vật trên trời dưới đất, thay Ngọc Linh Nhi tẩy tủy lọc xương, biến Ngọc Linh Nhi trở thành đơn linh căn, tốc độ tu luyện đột nhiên tăng mạnh.
Nhưng Ngọc Linh Nhi là một người không nhạy bén, luôn cảm thấy sư phụ thích trêu chọc mình, lúc nào cũng đả kích nàng, tìm mọi cách để dày vò nàng.
Đến khi Ngọc Linh Nhi lớn lên, sức mạnh lớn rồi, hai người kết thành đạo lữ.
Tiểu thỏ bạch bị lão hồ ly thịt vào bụng rồi.