Ninh Thư gõ cửa một cái, tiếng nói trong trẻo lạnh lùng của Hiên Hồng Vũ vang lên: “Tiến vào.”
Ninh Thư tiến vào, nhìn trên bàn bày đầy giấy Tuyên Thành, bên trên chỉ vẽ duy nhất một người, là Thượng Quan Tình Nhu, nhất cử nhất động của Thượng Quan Tình Nhu, một cái nhăn mày một nụ cười.
Hiện tại trong tay Hiên Hồng Vũ còn cầm bút vẽ không ngừng, khi Ninh Thư đi vào đầu cũng không thèm ngẩng lên, lạnh lùng nói: “Hôm nay tới muộn.”
Đối mặt với Hiên Hồng Vũ như vậy, Ninh Thư cảm thấy lạnh cả gáy, mang Thượng Quan Tình Nhu đặt lên trên ghế, Hiên Hồng Vũ ngẩng đầu nhì thoáng qua Ninh Thư, đưa mắt nhìn người hôn mê trên ghế, sửng sốt một chút, ném bút đi tới.
Nhất là khi nhìn thấy vết thương trên cổ Thượng Quan Tình Nhu, ánh mắt nhìn Ninh Thư vô cùng sắc bén.
Ninh Thu vội vàng nói: “Chủ tử, chuyện này thuộc hạ có thể giải thích…” Ninh Thư nói quá lên chuyện Hiên Tiêu Thiên nửa đêm chạy đến phòng của Thượng Quan Tình Nhu, nhìn giống như muốn làm gì đó, nàng lập tức chạy tới cứu người, kết quả phát hiện ra hai người này cấu kết với nhau làm việc xấu, muốn bắt nàng về tra khảo chuyện của chủ tử.
Sau đó nàng liền mang theo Thượng Quan Tình Nhu trở về, bỏ qua chuyện vì sao trên cổ Thượng Quan Tình Nhu lại có vết thương.
Hiên Hồng Vũ lạnh lùng nhìn thoáng qua Ninh Thư, giơ bàn tay trắng như ngọc ra: “Đừng ở trước mặt bản điện hạ tự cho là thông minh.”
Hiên Hồng Vũ phất về phía Ninh Thư một chưởng, hiển nhiên là trừng phạt Ninh Thư tự ý hành động, Ninh Thư nhanh chóng cúi người xuống, tránh đi một chưởng của Hiên Hồng Vũ, gỡ ra cổ áo chỗ vết thương trên cổ Thượng Quan Tình Nhu làm bộ như vô ý tránh đi một chưởng của Hiên Hồng Vũ, nhìn Hiên Hồng Vũ nói: “Chủ tử, cần xử lý vết thương cho Thượng Quan tiểu thư.”
Hiên Hồng Vũ hơi hí mắt nhìn Ninh Thư, cúi người ôm lấy Thượng Quan Tình Nhu đi vào bên trong phòng.
Ninh Thư lúc này mới không tiếng động thở dài một hơi, cô chỉ là không muốn bị Hiên Hồng Vũ đánh, mẹ nó, tình huống lúc đó cô có thể sẽ bị người giết chết, Hiên Hồng Vũ không có lấy một lời an ủi, còn nghi ngờ cô làm tổn thương tới Thượng Quan Tình Nhu.
Được rồi, Thượng Quan Tình Nhu so với cô quan trọng hơn nhiều.
Làm ám vệ thật là khổ mà, thật tình không biết vì sao chủ nhân thân thể này lại dâng hiến linh hồn của mình chỉ để có thể cứu được chủ tử của mình.
Cứu một chủ tử như vậy làm gì chứ, để hắn chết sớm mới tốt, Thập Nhất lại còn phải cứu hắn.
Ninh Thư không thể hiểu được vì sao lại trung thành với Hiên Hồng Vũ, Hiên Hồng Vũ có một tử sĩ như vậy, cũng là một loại may mắn, luôn theo bên người hắn không rời.
Nhưng Hiên Hồng Vũ chỉ coi cô như một loại công cụ, thậm chí không coi cô là người, đối xử với nguyên chủ lúc trước chắc cũng là như vậy.
Ninh Thư lướt mắt nhìn trên đất là vô số bức tranh, những thứ này đều là tình cảm của Hiên Hồng Vũ đối với Thượng Quan Tình Nhu, Hiên Hồng Vũ yêu thương Thượng Quan Tình Nhu như vậy, còn không phải là một loại cố chấp, mê đắm sao.
Rời khỏi thư phòng, Ninh Thư khép cửa phòng lại, vừa rồi chạy thục mạng như không muốn sống nữa, bây giờ toàn thân cô đều bủn rủn cả rồi, hơn nữa cơ bắp còn rất đau, bị thương rồi.
Cũng không biết bây giờ Hiên Tiêu Thiên thế nào rồi, Ninh Thư đứng ở trên tường rào phủ Hoàng tử đợi những ám vệ này trở về.
Lúc mấy ám vệ trở lại, Ninh Thư ngửi được mùi máu trên người bọn họ, vội vàng hỏi: “Làm sao vậy?”
“Bọn họ rút lui rồi, thực lực mấy người đó không tệ, có cần thông báo với chủ tử một tiếng không?” Một ám vệ nói, trên mặt hắn đeo khăn che, cộng thêm bầu trời tối đen không nhìn rõ hình dạng ra sao.
Ninh Thư lắc đầu: “Ngày mai rồi hãy nói.” Bây giờ Hiên Hồng Vũ làm gì có tâm tư nghe việc này.
Sau này Hiên Hồng Vũ cũng không để cô đi bảo vệ Thượng Quan Tình Nhu nữa, đã như vậy rồi, Hiên Hồng vũ còn để nàng đi bảo vệ Thượng Quan Tình Nhu, cùng với để cô đi chịu chết có gì khác nhau.
Ninh Thư không để ý tới chuyện này nữa, đạp thân cây bay lên cành cây, chuẩn bị bắt đầu tu luyện, cô hiện tại biến thành khỉ mất rồi, thấy cây là trèo lên, cũng không ngủ trên giường.
Tử sĩ là một công việc đã nguy hiểm lại không có lương cao, nghề nghiệp không có tính người như thế sao có thể tồn tại chứ.
Vẫn là thực lực quá thấp, lần nào cũng chỉ có thể chạy trốn, Ninh Thư thật là nhớ cảm giác uy phong đại sát tứ phương, không ai có thể địch lại.
Ở chỗ này không có ai để dựa vào, tên chủ tử bệnh thần kinh Hiên Hồng Vũ này thì không cần phải nói, nói không chừng chưa chết vì nhiệm vụ, lại chết ở trong tay hắn, cho nên vẫn cần phải có thực lực.
Sau khi hít một hơi thật sâu, Ninh Thư để đầu óc trống rỗng bắt đầu luyện công.
“Hiên Hồng Vũ, tên biến thái này, ngươi buông ra…”
Ninh Thư đang tu luyện thì bị một hồi tiếng thét chói tai khiến cho phải dừng tu luyện.