Thượng Quan Tình Nhu vẫn phải dựa vào Hiên Tiêu Thiên để sinh tồn, tất cả đều dựa vào việc Hiên Tiêu Thiên yêu nàng.
Giống như những nữ nhân chờ nam nhân sủng ái.
Thượng Quan Tình Nhu thấy sự xuất hiện của Hiên Hồng Vũ thì rất không vui, nhất là thấy Hiên Hồng Vũ dùng ánh mắt khiến người ta mất hồn mất vía để nhìn mình, càng làm cho Thượng Quan Tình Nhu nổi da gà.
Nói ngắn gọn, bầu không khí của ba người vô cùng quái dị và cứng ngắc, một bầu không khí không thể hoàn hảo nổi.
Thượng Quan Tình Nhu tức đến mức xoay người rời đi, hai nam nhân đều theo phía sau, nàng đi tới đâu hai nam nhân theo tới đó.
Hiên Hồng Vũ và Hiên Tiêu Thiên ngoài mặt luôn một bộ huynh đệ tốt, mở miệng một tiếng Tam ca, mở miệng một tiếng Ngũ đệ, nhưng trong lòng lại là sóng ngầm cuộn trào.
Đi chơi trong bầu không khí không tốt, đương nhiên không thể tiếp tục chơi nữa, Thượng Quan Tình Nhu chỉ có thể trở về phủ.
Hai huynh đệ nhìn theo Thượng Quan Tình Nhu đi vào phủ, sau đó bầu không khí giữa hai người nháy mắt thay đổi.
“Thượng Quan Tình Nhu là nữ nhân của ta, mặc kệ ý nàng thế nào, nàng chỉ có thể là của ta, ta thà giết chết nàng cũng sẽ không nhường cho người khác.” Hiên Hồng Vũ lạnh lùng nhìn Hiên Tiêu Thiên nói.
Hiên Tiêu Thiên phe phẩy quạt: “Bằng bản lĩnh của huynh, vết bầm trên cổ Thượng Quan Tình Nhu là do huynh làm, huynh thương tổn nàng như vậy, nàng làm sao có thể thích huynh.”
Trên mặt Hiên Hồng Vũ hiện lên vẻ tăm tối, hừ lạnh một tiếng xoay người lên kiệu, Ninh Thư ở cánh đó không xa nhìn thấy cảnh này, liếc mắt.
Mẹ nó, lại là cái loại ánh mắt khó hiểu này, Ninh Thư rất muốn làm bộ không thấy, cô giao tiếp với Hiên Hồng Vũ căn bản đều bằng mắt.
Ai biết hắn muốn nói cái gì?
Hiên Tiêu Thiên thấy Hiên Hồng Vũ rời đi, cũng lên kiệu của mình, nhưng cũng nhìn thoáng qua Ninh Thư một cái, trong cặp mắt hoa đào lóe lên một tia ánh sáng âm u.
Ninh Thư:…
Nhìn ám vệ là cô đây làm cái gì?
Buổi tối, Ninh Thư trốn trên tàng cây rậm rạp luyện công, bên tai nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, lập tức dừng luyện công.
Đẩy lá cây ra thì nhìn thấy Hiên Tiêu Thiên mặc áo gấm đang đứng trước cửa phòng Thương Quan Tình Nhu.
Hiên Tiêu Thiên chỉnh lại y phục của mình một chút, sau đó đẩy cửa sổ nhảy vào.
Ninh Thư:…
Ninh Thư nghĩ một chút rồi dồn khí đan điền hô một tiếng, có hái hoa tặc.
Vểnh lỗ tai lên nghe động tĩnh trong phòng, bên trong truyền đến âm thanh nói chuyện, tiếp theo chỉ nghe thấy âm thanh của Thượng Quan Tình Nhu: “Thập Nhất, Thập Nhất.”
Giọng của Thượng Quan Tình Nhu cũng không lớn, nhưng Ninh Thư ở bên ngoài có thể nghe được.
Ninh Thư do dự một chút, nhẹ nhàng nhảy xuống cây, từ cửa sổ nhảy vào trong phòng, lại nhìn thấy Thượng Quan Tình Nhu ngồi ngoan ngoãn trên giường, mà Hiên Tiêu Thiên thì thoải mái ngồi xếp bằng trên ghế, trong tay cầm chén sứ tao nhã vuốt ve.
Hiên Tiêu Thiên gọi một tiếng “Tiến vào”, ngay lập tức bốn ám vệ tiến vào, vây Ninh Thư lại, vốn dĩ phòng khá lớn, hiện tại thì thành chật chội.
Như vậy là đang chờ cô tới à.
Ninh Thư nắm thật chặt chuôi kiếm, nhìn Thượng Quan Tình Nhu ngồi ở trên giường hỏi: “Thượng Quan tiểu thư có ý gì vậy?”
Khuôn mặt Thượng Quan Tình Nhu dưới ánh sáng của ngọn đèn trông có vẻ mỹ lệ, dưới ánh đèn mỹ nhân đã đẹp lại càng đẹp hơn, da như bạch ngọc, vừa mới tỉnh dậy nên trông có vẻ ngây thơ và quyến rũ.
Ninh Thư tự nhiên là không thèm để ý vẻ đẹp của Thượng Quan Tình Nhu, thầm nghĩ làm thế nào đột phá vòng vây, hơn nữa những người này đều che mặt rồi, còn là cái loại vải rất dầy, hiển nhiên là đang phòng trường hợp cô hạ độc như lần trước.
“Ngươi là ám vệ của Hiên Hồng Vũ, thời gian gần đây người đều mang tin tức của ta truyền cho hắn, nếu không sao mỗi lần ra ngoài Hiên Hồng Vũ đều biết, ngươi đi đi, ám vệ như ngươi ta không cần.” Thượng Quan Tình Nhu tức giận nói.
“Ngươi trung thành với Hiên Hồng Vũ, sự an toàn của ta không cần ngươi bảo vệ.” Thượng Quan Tình Nhu đối với việc gần đây chính mình đi tới chỗ nào, Hiên Hồng Vũ đều theo tới chỗ đó, khiến cho nàng thấy rất phiền.
Thượng Quan Tình Nhu cảm thấy Hiên Hồng Vũ rất phiền chán, từ khi Hiên Hồng Vũ ra tay với nàng, khi bóp cổ nàng, Thượng Quan Tình Nhu đã triệt để không đặt Hiên Hồng Vũ ở trong lòng nữa.
Nhìn thì cao quý không ai bằng, một nam nhân phóng khoáng lại ra tay với một nữ nhân, loại nam nhan cặn bã này nàng không thể tiếp thu được.