Những con rắn bị Ninh Thư chém làm đôi vẫn còn vặn vẹo một lúc mới chết.
Mùi trong thạch thất càng lúc càng khó ngửi, mùi của rắn cùng với mùi tanh của máu tươi khiến cho người ta không cách nào hô hấp được.
Ninh Thư nhìn đống rắn này, không biết đến khi nào cô mới giết được toàn bộ chúng nó.
Nhất đứng ở bên ngoài cửa đợi Ninh Thư hoàn thành nhiệm vụ, qua được một lúc lâu hắn mới mở cửa đá, cũng là lúc Ninh Thư giết chết con rắn cuối cùng.
Nhất nhìn về phía mặt đất tràn ngập xác rắn, khuôn mặt không có chút biểu cảm, cũng không có lấy một câu khen ngợi Ninh Thư mà chỉ nói: “Ngươi đã thông qua cửa thứ hai, chỉ còn một cửa nữa.”
Ninh Thư lúc này đã mệt chết rồi, cánh tay cũng không thể nhấc lên nổi, cô nói với Nhất: “Ta mệt muốn chết rồi, có thể nghỉ một lát được không.”
Nhất liếc mắt nhìn Ninh Thư: “Cửa ải cuối cùng rất đơn giản, ngươi không cần phải nghỉ ngơi.”
Rất đơn giản sao?
Ninh Thư lại đi qua một cánh cửa đá khác, ở nơi này rất sạch sẽ, ở đó còn có một chiếc giường đá, phía trên là một chiếc tã lót.
Ninh Thư tiến lại gần, ở trong tã lót là một đứa trẻ, đôi mắt đen lúng liếng đang nhìn khắp nơi, cái miệng nhỏ không ngừng thổi bong bóng.
Khi nhìn thấy Ninh Thư đứa bé còn ê a vài câu, khi hé miệng, bởi vì chưa có răng nên chỉ nhìn thấy màu hồng phấn của lợi.
Ninh Thư nhìn về phía tã lót, thấy có không ít mụn vá, vừa nhìn là biết con nhà nghèo rồi.
Bỗng nhiên Ninh Thư có một dự cảm bất an, sau đó nhìn về phía Nhất.
Vẻ mặt của Nhất vẫn vô cùng thờ ơ, hắn nói với Ninh Thư: “Đây chính là khảo nghiệm cuối cùng của ngươi, giết chết đứa bé này.”
Trái tim của Ninh Thư nhói một cái: “Tại sao, đứa bé này có quan hệ gì với chúng ta đâu.”
Nhất nhìn Ninh Thư, ánh mắt trở nên ác liệt: “Đây là những lời mà ngươi nên nói sao? Chúng ta là những thanh kiếm ở trong tay của chủ tử, chỉ cần chủ tử ra lệnh thì chúng ta đều phải giết, cho dù đó là một đứa bé.”
“Giết nó đi.” Nhất chỉ về phía đứa bé trên giường: “Đây là nhiệm vụ cuối cùng của ngươi, nếu như ngươi không thể hoàn thành thì ngươi sẽ không đủ tư cách, sẽ không được chủ tử giao nhiệm vụ.”
Có lẽ đứa bé cảm nhận được sự nguy hiểm, hoặc là bị âm thanh của Nhất dọa sợ nên bắt đầu gân cổ lên khóc, trong căn phòng tràn đầy tiếng khóc của trẻ con.
Bàn tay cầm chuôi kiếm của Ninh Thư bắt đầu đổ mồ hôi, trong lòng vô cùng mờ mịt và không ngừng giãy dụa.
Nếu như không giết đứa bé này thì cô không thể ra khỏi căn cứ, nhiệm vụ của cô cũng sẽ thất bại và cô bị xóa bỏ.
Nhưng đứa bé này không có thù hận gì với cô cả, thậm chí nó còn không biết gì cả, ngây thơ vô tri, đó là một mạng sống, khi phải giết chết con hổ và lũ rắn kia thì cô không có chút áp lực tâm lý nào cả, nhưng bây giờ thứ cô phải giết chết là một người, một người không có thù oán gì với mình cả.
Cả người Ninh Thư đều đang toát mồ hôi, mồ hôi lạnh chảy vào mắt khiến cho đôi mắt vô cùng xót, nhưng Ninh Thư lại không có tâm tình đi dụi mắt.
Chẳng lẽ cô phải vì nhiệm vụ của mình mà giết chết một người vô tội sao?
Cô có thể dùng tính mạng của một đứa trẻ vô tội để đổi lấy mạng của mình sao?
Có thể, không thể, có thể, không thể….
Ninh Thư cảm thấy vô cùng mờ mịt, không biết phải làm gì, đây là tình huống mà cô chưa từng gặp phải, cho nên cô không biết nên làm như thế nào cả.
Là dùng mạng sống của đứa bé này để hoàn thành nhiệm vụ của cô, nhưng mà đứa bé này không biết gì cả, cũng chưa từng thương tổn cô, chẳng lẽ cô phải ra tay với nó sao.
Ninh Thư có thể đòi lại công bằng cho người ủy thác, nhưng đứa bé này không liên quan đến nhiệm vụ của cô.
Nên làm cái gì bây giờ, chẳng lẽ giết một người vô tội, hơn nữa đó còn là một đứa bé vô tri, nhưng mà cho dù có tội lỗi gì cũng không thể tính lên đầu một đứa bé mới sinh, nhất là nó còn là một đứa trẻ vô tội.
Trong đầu của Ninh Thư bây giờ rất loạn, cũng không thể suy nghĩ được cái gì, cô cảm thấy linh hồn của mình như muốn vỡ tan, hỗn loạn mà mê man.
Có nên vì có thể sống sót mà không từ thủ đoạn, không từ thủ đoạn không?
Nhất dùng ánh mắt lạnh băng nhìn Ninh Thư: “Chỉ cần ngươi ra tay, lấy thanh kiếm này đâm vào trái tim của đứa bé là được, đây là nhiệm vụ đơn giản nhất, nhớ cho kỹ, ngươi là một tử sĩ.”
Ninh Thư nuốt nước miếng, tử sĩ, dùng phương pháp như thế này để huấn luyện đúng là muốn loại bỏ toàn bộ nhân tính mà.
Cách huấn luyện như vậy chính là muốn loại bỏ lòng đồng tình của con người, biến họ thành những cỗ máy không có tính người.
Phía dưới bảo tọa của đế vương chính là từng chồng từng chồng xương trắng xếp thành các bậc thang, bọn họ từng bước từng bước trên chiếc thang được làm từ xương trắng đó để leo lên ngôi vua.
*bột hùng hoàng: Bột mua về rắc chung quanh nhà, sát vách tường. Khi rắn đánh hơi được mùi hùng hoàng thì chúng sẽ bỏ đi ngay lập tức vì đây là chất độc rất mạnh đối với chúng.