“Đừng đánh, ây da, có lời gì thì nói cho tử tế.” Gió thổi làm lạnh trứng trong quần nhìn ra hai người này có lẽ cũng không muốn đánh nữa.
Thực lực của Quỳ lạy bổn cung kém hơn một chút so với Tùy Thanh Phong, nhưng lão đại cũng không muốn gánh tai tiếng không có phong độ làm khó người chơi nữ.
Ninh Thư cao ngạo nói rằng: “Lần này bỏ qua cho ngươi, ta đến để cày phó bản.”
Tùy Thanh Phong không nói gì, thực sự cười lạnh ra tiếng.
Cười cái quái gì, bộ dạng ngoài cười nhưng trong không cười thực xấu muốn chết, còn thật sự tưởng mình có phong phạm sao.
Ngu chết được!
“Người đẹp, cô cũng đến đánh phó bản này, hay là chúng ta tổ đội đi, lần này quái rất mạnh, ta thấy thực lực cô không kém, gia nhập với chúng ta, nhân tiện hóa giải ân oán, mỉm cười cho qua đi.” Một đóa hoa cúc nở hướng nam lại gần nói với Ninh Thư.
Một đôi mắt đắm đuối vẫn nhìn chằm chằm Ninh Thư, làm Ninh Thư rất muốn móc mắt hắn ra.
Hình tượng hiện tại của cô đã hoàn toàn khác với NPC, nhiều lắm thì xem như một khuôn mặt thanh tú dễ nhìn, đã vậy rồi, thằng nhãi này lại còn như vậy, thảo nào ngay cả NPC cũng muốn đùa giỡn.
Ninh Thư liếc mắt nhìn Tùy Thanh Phong, hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nói rằng: “Ta sẽ không đi cùng những người này.”
Tùy Thanh Phong nói một cách lạnh lùng: “Ngươi căn bản không tư cách gia nhập vào đội ngũ của ta.”
Ninh Thư bĩu môi, xoay người tiến vào phó bản, phó bản này ở trong một cung điện đổ nát, bên trong cung điện này có rất nhiều bảo vật, nhất là có một ít thần khí bị giấu, có thể hòn đá ngươi đi ngang qua cũng là bảo thạch siêu cấp.
Nhưng trong mắt Ninh Thư, những thứ này đều là một chuỗi số liệu, trải qua một phen trắc trở có thể có được một vài thứ tốt.
Đội ngũ của Tùy Thanh Phong cũng tiến vào cung điện, bằng trực giác nhạy cảm, đoàn người Tùy Thanh Phong tìm được rất nhiều bảo vật.
Quả nhiên là nam chính-kun có hào quang trên người, Ninh Thư phát hiện trang bị trên người Tùy Thanh Phong đều có thuộc tính đỉnh cao, ngay cả trang bị của những người khác cũng không kém.
Chẳng khác nào một đám giàu xổi, thật muốn cướp của những người này.
Boss giữ cửa là một con thú Ngân Hà đầu đen, toàn thân đen kịt như cái bóng, tốc độ cực kỳ nhanh, còn chưa phản ứng kịp, con boss này đã thoắt cái đến bên người, cào một nhát là có thể khiến người ta rớt cấp, thêm vài nhát thì có thể bị giết trở về thành.
Rớt cấp có thể luyện lại, nhưng khi cào người chơi, có thể khiến người ta đau đến mức khạc ra máu, cảm giác quá đỗi chân thực.
Ninh Thư tiên phong đánh với boss này, đối phương quá nhanh, quả thực khiến cô không đối phó nổi, Ninh Thư phân tích mã của con boss này, boss càng mạnh mã càng ổn định, Ninh Thư cũng không biết nên xuống tay từ chỗ nào.
Mình quả nhiên vẫn quá tép riu, cần phải học tập cho giỏi.
Ninh Thư bị một chân của boss đạp trúng phía sau lưng, lập tức đau rát, từ khi trở thành người chơi, thuộc tính của cô dựa theo người chơi, dù cô chỉ là một chuỗi số liệu, cũng khiến cô cảm nhận sâu sắc.
“Hi, người đẹp, có cần chúng ta hỗ trợ không.” Một đóa hoa cúc nở hướng nam cười tủm tỉm hỏi Ninh Thư.
Mỗi lần Ninh Thư nhìn thấy tên đàn ông lực lưỡng này nở nụ cười, là cảm thấy thật bỉ ổi, Ninh Thư hừ một tiếng, từ dưới đất bò dậy: “Không cần.”
Tùy Thanh Phong lướt mắt nhìn thoáng qua Ninh Thư, cùng vài người trong đội bắt đầu công kích boss, Ninh Thư thấy thực lực của những người này cũng không yếu, không hổ là đại thần không thể rung chuyển trong tương lai.
Ninh Thư dự định rút lui, boss này quá mạnh, cô không đánh được, có điều đợi cô luyện lên cấp rồi, đánh thêm hai trang bị rồi lại đi thử một chút.
Tùy Thanh Phong thấy người chơi nữ này chuẩn bị đi, trong mắt chợt lóe, xoay người xông tới chỗ Ninh Thư.
Ninh Thư:…
Mẹ nó, tên súc sinh này.
Ninh Thư thấy Tùy Thanh Phong dẫn boss tới, lập tức trong lòng giận dữ, cầm đại đao trong tay chuẩn bị đối kháng kiên cường với boss.
Lực tấn công cực lớn của boss làm cho Ninh Thư cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đau đớn như lệch khỏi vị trí, thoáng cái đã bị boss này giết mất năm cấp.
Ninh Thư đau đến mức hít một hơi, xoay người chạy, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, lần sau cô nhất định phải giết của Tùy Thanh Phong năm cấp, không, mười cấp.