“Ừ, thay bổn cung cảm ơn sư phụ ngươi.” Ninh Thư kêu Thanh Trúc cầm hai thỏi bạc, tiểu An tử nhận rồi khom người rời đi.
Thanh Trúc hỏi Ninh Thư: “Nương nương, tiểu An tử nói chuyện gì vậy?”
“Đến tối thì biết.” Trong lòng Ninh Thư đã có suy đoán.
Ninh Thư suy nghĩ một lát rồi nói với Thanh Trúc: “Đi mời Huyên hoàng quý phi qua đây.”
“Vâng.”
Huyên hoàng quý phi lập tức tới ngay, nhìn thấy Ninh Thư liền hành lễ sau đó mới hỏi: “Nương nương tìm tần thiếp có chuyện gì không?”
“Tối nay chúng ta đi gặp Hoàng thượng, xem có phải đang giấu mỹ nhân trong nhà hay không.” Ninh Thư lạnh nhạt nói.
Huyên hoàng quý phi ngồi xuống, uống một ngụm trà, Ninh Thư nhìn thân thể mỏng manh của Huyên hoàng quý phi, nói: “Thâm thể của cô dường như còn chưa khỏi, bổn cung không phải thái y cũng nhìn ra được thân thể cô hao gầy đi rất nhiều.”
“Tần thiếp đã không còn để ý đến bản thân nữa rồi, cũng chỉ là kéo dài chút hơi tàn mà thôi, có khỏe hay không cũng như nhau.” Huyên hoàng quý phi lạnh nhạt nói, giọng nói bình thản.
Ninh Thư không đồng ý: “Vì một người đàn ông mà làm hại chính mình như vậy thật không nên.”
Huyên hoàng quý phi kinh ngạc nhìn Ninh Thư rồi nói: “Tần thiếp thương đứa con chưa chào đời của thần thiếp.”
Ninh Thư và Huyên hoàng quý phi cứ vậy chờ, chờ đến gần giờ Tý, toàn bộ hoàng cung đều đã yên tĩnh.
Cuối cùng tiểu An tử đã tới, nói với Ninh Thư: “Hoàng hậu nương nương theo nô tài.”
Ninh Thư cười nói với Huyên hoàng quý phi: “Chúng ta đi xem.”
Tiểu An tử dẫn Ninh Thư và Huyên hoàng quý phi tới tẩm cung Hoắc Khanh, Huyên hoàng quý phi nhỏ giọng hỏi Ninh Thư: “Nương nương, rốt cuộc người muốn làm gì?”
“Không phải bổn cung muốn làm gì, mà là Hoàng thượng đang làm gì.” Ninh Thư lạnh nhạt nói.
Rất nhanh đoàn người đã tới tẩm cung của Hoắc Khanh, Khưu công công đang chờ Ninh Thư ở cửa, nhìn thấy Ninh Thư liền hành lễ rồi lặng lẽ nói: “Hoàng hậu nương nương đi theo nô tài, nói nhỏ thôi.”
Ninh Thư gật đầu, đi theo sau Khưu công công, Huyên hoàng quý phi vội vàng đuổi theo Ninh Thư.
Khưu công công tìm một nơi bí ẩn, chỗ này vừa nghe được tình hình bên trong tẩm cung, lại còn có thể tránh bị thị vệ phát hiện.
Ninh Thư nghe tình hình bên trong, nghe được tiếng của Hoắc Khanh, còn có giọng của một nữ nhân.
Trong lòng Ninh Thư hiểu rõ, quả nhiên tiểu hồ ly đã biến thành người.
Giọng bên trong vẫn còn tiếp tục, chỉ nghe được Hoắc Khanh nói: “Hồ nhi, trẫm có được nàng giống như có được thế giới.”
Giọng nữ trong trẻo vang lên: “Hoắc Khanh, ta thực sự thành người rồi sao? Thật không thể tin được.”
“Thật, hồ nhi của trẫm, hồ nhi.” Giọng Hoắc Khanh chứa đầy tình ý.
“Hoắc Khanh, chàng làm gì vậy, sao lại hôn ta.”
“Hồ nhi, nàng còn không hiểu lòng trẫm sao?” Giọng Hoắc Khanh mang theo ham muốn.
Không lâu sau thì nghe thấy âm thanh mập mờ bên trong truyền ra, xen lẫn những lời tình ý của Hoắc Khanh còn có tiếng rên rỉ của tiểu hồ ly.
Quả đúng như thế, Ninh Thư đến để xác nhận tình hình một chút, cũng không khác với suy nghĩ của cô cho lắm.
Dù không còn Giao châu của cô, cũng sẽ có người nghĩ cách biến tiểu hồ ly thành người.
Đã biết kết quả, Ninh Thư không có hứng nghe lén nữa, lặng lẽ đi, Huyên hoàng quý phi liền đi theo Ninh Thư, vẻ mặt khiếp sợ, còn chưa lấy lại tinh thần, đến khi đi thật xa rồi, mới hỏi Ninh Thư: “Nương nương, rốt cuộc là chuyện gì vậy, Hoàng thượng giấu nữ nhân thật sao, nữ nhân này từ đâu chui ra?”
“Không phải nữ nhân này vẫn luôn ở đây sao?” Ninh Thư lạnh lùng nói: “Chuyện này cô đi hỏi tiểu An tử rồi suy nghĩ về kế hoạch ta nói với cô.”
Vẻ mặt Huyên hoàng quý phi khiếp sợ, như nghĩ ra điều gì đó nhưng không dám chắc, lắc đầu nói: “Không thể, không thể nào.”
“Chuyện gì cũng có thể xảy ra.” Ninh Thư nói với Huyên hoàng quý phi: “Trời không còn sớm nữa, đi ngủ đi.”
Huyên hoàng quý phi nào có ngủ được chứ, trong đầu đều là hình ảnh Hoắc Khanh và nữ nhân khác ân ái bên nhau.
“Nương nương, lúc đó nó đã bị thương nặng như vậy, sao có thể sống sót, lại còn biến thành người nữa chứ?” Ánh mắt Huyên hoàng quý phi đầy hận ý.
Ninh Thư nói: “Chắc là kiệt tác của mấy đạo sĩ kia.”