“Chúng ta đều là đàn bà, nỗi đau của cô ta có thể hiểu được.” Ninh Thư nói: “Cô nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Huyên quý phi được thị nữ đỡ nằm xuống.
Lúc này, bên ngoài vườn Ngự uyển vang lên tiếng bước chân, rất vội vàng, từng hồi một, Ninh Thư nói với Thanh Trúc: “Đi xem có chuyện gì xảy ra?”
“Vâng.” Thanh Trúc đi một lúc mới quay lại, chỉ liếc mắt nhìn Huyên quý phi trên giường, không nói gì.
Huyên quý phi khàn khàn nói: “Nói đi, chuyện gì, hiện tại ta như người sắp chết, còn có gì không chịu được.”
“Nương nương.” Thanh Trúc nói với Ninh Thư: “Bên ngoài là Ngự lâm quân.”
“Ngự lâm quân? Đã trễ như vậy còn đi lại trong cung làm gì?” Ninh Thư cau mày.
Thanh Trúc nhìn thoáng qua Huyên quý phi, nói: “Nghe nói tiểu hồ ly mất tích từ chiều, đến giờ vẫn không thấy, Hoàng thượng sốt ruột, phái người tìm.”
“Phì…” Ninh Thư không chút khách khí phì cười ra tiếng, Huyên quý phi nắm chặt lấy chăn, khớp xương trắng bệch, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.
Thật ra Ninh Thư cảm thấy Hoắc Khanh trời sinh tính tình lạnh lùng như súc sinh, nữ nhân của mình sảy thai, còn quan tâm tiểu hồ ly phạm sai lầm khắp nơi.
“Huyên quý phi, chăm sóc tốt thân thể, về sau còn có kịch hay để xem đó, nếu muốn báo thù thì phải chăm sóc tốt bản thân đã.” Ninh Thư dặn Huyên quý phi: “Dù bây giờ cô đau lòng đến chết, người ta cũng không để ý đến đâu.”
Ninh Thư đứng lên, cúi người vỗ nhẹ lên cánh tay lạnh như băng của Huyên quý phi: “Được rồi, cô sẽ thấy thứ cô muốn thấy, chúng ta cùng phe.”
“Cung tiễn nương nương, lời hôm nay Hoàng hậu nương nương nói, tần thiếp sẽ ghi tạc trong lòng.” Huyên quý phi nhìn Ninh Thư, ánh mắt vô cùng kiên định, mang theo ánh sáng nóng bỏng và lửa giận.
Ninh Thư xoay người ra khỏi tẩm cung của Huyên quý phi, đến Ngự hoa viên, thấy Ngự lâm quân không ngừng đốt đèn lồng, đang đi qua chỗ cây cối giả, chắc là đang tìm tiểu hồ ly.
Ninh Thư nhếch khóe miệng, yêu sâu đậm nhu vậy, về sau ta sẽ tác thành cho hai người các ngươi.
“Nương nương, có phải con hồ ly đó biết yêu thuật gì mới có thể khiến Hoàng thượng trở nên như vậy.” Thanh Trúc cảm thấy hơi lạ.
“Yêu thuật? Có lẽ đúng.” Ninh Thư chỉ tỏ ý chứ không rõ nói.
Lúc Ninh Thư trở lại tẩm cung, Hoắc Thừa Vọng vẫn chờ cô, Ninh Thư chợt thấy trong lòng như có cây đuốc, ấm áp quá.
Cô không hề coi đứa bé này như con của mình, chỉ là muốn nó ít chạy nhảy lung tung, gây họa với tiểu hồ ly, nhưng đứa bé này lại chân thành đối với cô.
“Thừa Vọng, đã trễ thế này còn chưa ngủ sao?” Ninh Thư nói với hai đứa bé: “Đi ngủ đi.”
Thấy mẫu hậu của mình đã trở về, Hoắc Thừa Vọng thở dài một hơi, lập tức nói: “Bên ngoài luôn có tiếng động, nhi thần không ngủ được.”
Đợi người thì bảo đợi người, còn tìm lý do nữa? Ninh Thư xoa trán Hoắc Thừa Vọng.
“Mẫu hậu, Quý phi nương nương không sao chứ.” Hoắc Thừa Vọng hỏi: “Có phải Thừa Vọng không còn tiểu đệ đệ tiểu muội muội nữa rồi không.”
Ninh Thư gật đầu, Hoắc Thừa Vọng hơi thất vọng, lại hỏi Ninh Thư: “Nhi thần cảm thấy phụ hoàng đã thay đổi, thay đổi đến mức nhi thần cũng sắp không nhận ra nữa.”
“Tình yêu sẽ thay đổi con người.” Ninh Thư uống một ngụm nước: “Muộn rồi, ngủ đi thôi.”
“Tình yêu?” Hoắc Thừa Vọng nghi ngờ nhìn Ninh Thư: “Mẫu hậu, người nói cái gì vậy, tình yêu gì?”
“Phụ hoàng con đang giống như mấy người trẻ tuổi rơi vào lưới tình.” Ninh Thư vừa cười vừa nói, vì người mình thích mà làm ra một số chuyện khó tin.
Hoắc Thừa Vọng hỏi tiếp: “Tình yêu của phụ hoàng với ai?”
“Đi ngủ đi, mẫu hậu cũng mệt rồi.” Ninh Thư không muốn nói chuyện này với Hoắc Thừa Vọng.