Khổ bức cho hài tử với thành tích giá trị may mắn chỉ có 20, liền hệ thống máy móc cũng trở nên âm hiểm rồi, đều khi dễ cô.
Ninh Thư mang khuôn mặt khóc tang, đem phong bì nhét vào trong va li, kéo theo hai cái va li lớn xuống lầu.
Dưới lầu cha Lâm thấy Ninh Thư mang khuôn mặt khóc tang, bộ dáng mờ mịt, liền ra vẻ một bộ dạng yêu thương nói: “Đây chỉ là phương án tạm thời, ba ba nhất định sẽ đón con trở về.”
Ninh Thư nhìn ông ta giả dối nói, trong lòng cũng không có xúc động gì, nguyên chủ không phải con gái ông ta, nhưng ông ta đem nguyên chủ nuôi lớn, lại để cho nguyên chủ trải qua sinh hoạt giàu có, tồn tại ở tâm tư lợi dụng, chưa nói tới có hận hay không.
Giống như cỗ thân thể này, thời điểm biết được mình không phải là con gái ruột, trong lòng thở phào một cái, bị lợi dụng là vì có giá trị lợi dụng, trải qua sinh hoạt giàu có tiêu tiền như nước, thứ mà người khác cả đời khó có thể hưởng thụ, luôn luôn phải hi sinh bất cứ điều gì.
Cỗ thân thể này có chút căm giận, nhưng lại không có oán hận.
Ninh Thư nhẹ nhàng thở ra, may mắn không có như hồi nãy bay ra cái nhiệm vụ gì khác như trả thù cha mẹ Lâm.
Không muốn cùng cha Lâm tranh luận, Ninh Thư xách theo hai cái va li đi ra ngoài, gọi một chiếc taxi, sau đó tạm thời tìm một cái khách sạn ở một đêm.
Ngày hôm sau ở gần trường học thuê một căn phòng, phòng rất nhỏ, đủ cho Ninh Thư một người ở, tiếp đó đem tất cả đồ đạc vào trong phòng, lại tỉ mỉ đem mọi ngõ ngách trong phòng quét dọn một lần.
Chờ khắp căn phòng đều sáng bóng, Ninh Thư hài lòng xoa eo, cả người đều đổ mồ hôi, loại cảm giác chảy mồ hôi này thật sự rất thoải mái, đời trước, căn bệnh đem thân thể của cô tàn phá đến nỗi không thể đi đứng được, chỉ có thể mỗi ngày nằm ở trên giường, so với người tàn tật còn tệ hơn.
Ninh Thư nhảy lên nhảy xuống, cơ thể thật khỏe mạnh ah.
Ninh Thư thu xếp tốt mọi thứ, liền đón xe đến trường, bởi vì tất cả mục tiêu nhiệm vụ đều ở học viện Ace, không đi học cô làm như thế nào hoàn thành nhiệm vụ.
Chẳng qua là khi Ninh Thư vừa bước vào trường học, liền phát hiện ánh mắt người khác nhìn cô hết sức kỳ quái, chỉ trỏ vào cô, đợi đến lúc cô đến gần, đám học sinh này giống như trên người cô có virus truyền nhiễm, thoáng ồn ào một chút liền tản ra.
Có người còn khoa trương bịt lấy mũi, Ninh Thư giơ tay lên ngửi ngửi, hình như trên người mình không có mùi thúi gì ah.
Đợi đến lúc Ninh Thư đi vào phòng học, trong phòng lập tức cười to, Ninh Thư quả thực không thể hiểu được.
An Dung đi đến trước mặt Ninh Thư, từ trên cao nhìn xuống Ninh Thư, mặt mũi tràn đầy khinh thường nói: “Lâm Giai Giai, mày còn dám đi học, da mặt của mày làm bằng sắt sao.”
An Dung nói xong, lại vươn tay ra muốn kéo mặt Ninh Thư, Ninh Thư né tránh, âm thanh lạnh lùng nói: “Làm gì mà cứ động tay động chân.”
Một chút giáo dưỡng cũng không có, làm mất mặt học viên Ace, lễ nghi là chương trình học bắt buộc của Ace đó.
An Dung thật không ngờ con tiện nhận tùy ý cô đánh chửi, lại dám trốn, cơ mặt phát run hai cái, đem tạp chí hướng trên mặt Ninh Thư đập tới, Ninh Thư trốn đi, nhặt tờ tạp chí lên xem.
Trên tạp chí đều là tin tức tuyên bố của cha Lâm, cùng con gái của mình đoạn tuyệt quan hệ, Lâm Giai Giai không còn là con gái Lâm gia, cùng Lâm gia không có nửa điểm quan hệ, tóm lại nói muốn bao nhiêu tuyệt tình thì có bấy nhiêu tuyệt tình.
“Mày bây giờ chính là một con bé mồ côi, còn không biết xấu hổ đến trường, Ace cũng không phải viện phúc lợi.” An Dung thần sắc trào phúng.
Học sinh trong lớp đều cười vang, Ninh Thư nghe tiếng cười chói tai, cảm thấy tam quan của mình đều bị bóp méo, cô nhìn thấy ở trong sách, nói trường cấp 2 tình cảm là ngây thơ nhất, trường cấp 3 tình cảm là thuần khiết nhất, không có pha lẫn bất kỳ lợi ích gì, cùng hiệu quả và lợi ích của đại học so với tình cảm là không giống nhau.
Thế nhưng cô bây giờ nhìn thấy chính là một đám học sinh cấp 3, lại dùng ngôn ngữ ác độc nhất, khuôn mặt hung ác nhất đối xử với kẻ yếu.
Ninh Thư quên Ace chính là một cái xã hội thu nhỏ, thậm chí so với xã hội còn tàn khốc hơn, mà học viên ở bên trong, đều là người đứng ở đỉnh kim tự tháp, người đồng lứa bình thường đều không thể với tới được.
Sai lầm lớn nhất của Ninh Thư là bởi vì cô là kẻ yếu, ngay cả gia đình cũng vứt bỏ cô, vì vậy cô không có tư cách cùng bọn họ sống chung một chỗ.
Ninh Thư đem tạp chí ném vào trong cặp, bỏ qua ánh mắt xem thường của những người khác, ngồi vào chỗ của mình.
An Dung thấy đối phương một chút phản ứng cũng không có, cảm giác như một đấm nện ở trên bông, vô cùng đè nén, âm trầm nhìn Ninh Thư, ra hiệu ý bảo cô chờ.
Nhắc tới cũng là nghiệt duyên, chỗ ngồi của nguyên chủ lại ở sau lưng Lăng Tuyết, bất quá Ninh Thư chỉ nhìn chỗ ngồi của mình, trên bàn học đều là dấu vết loang lỗ, bị người dùng dao găm rạch vẽ, cái bàn còn thiếu đi một chân.
Những…nữ đầu gấu này.