“Ý tôi cũng không phải như vậy! Mấy ngày trước tôi có nghe đến một cuộc thi gọi là ‘khiêu vĩ cổ điển Lâm Đại’, thí sinh tham gia nếu đoạt giải nhất có thể sẽ có cơ hội đến học viện vũ đạo ở Nam Đều để theo học. Bây giờ đang bắt đầu báo danh, tôi sợ nếu trì hoãn thêm nữa sẽ không còn cơ hội…”
Trần Trì cau mày: “Chỉ cần cô ấy thích, tôi đều ủng hộ.”
Cậu nói xong những lời này liền xoay người rời đi.
Thời Noãn nhìn bóng dáng cậu biến mất ở chỗ rẽ hành lang.
Đều ủng hộ sao?
Kể cả Thời Ôn thích nam sinh khác thì cậu ta vẫn ủng hộ?
Haha.
Nhưng có lẽ cậu ta cũng suy nghĩ thông suốt, chắc có thể khuyên Thời Ôn đi khiêu vũ.
…
Thời Ôn ngồi ở lớp làm bài tập, làm xong một đề cô liền ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ.
Trần Trì đi theo cô ăn cơm, sao đến giờ này còn chưa về?
Lại đánh nhau?
Thời Ôn buông bút đứng lên, chân vừa nhấc lên, lại lắc đầu ngồi xuống.
Cô ngồi trở lại bàn, tiếp tục làm bài.
Qua hơn 10 phút, ghế dựa bàn bên cạnh bị kéo ra.
Thời Ôn ngẩng gương mặt nhỏ, lộ ra tươi cười:
“Trưa nay anh ăn gì vậy?”
Tay kéo ghế dựa của Trần Trì hơi cương, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Rau cần, đậu phụ, thịt.”
Thời Ôn chớp chớp mắt: “Anh ăn giống em vậy?”
Cậu ngồi xuống “ừ” một tiếng, khoé môi khẽ nhếch.
Thời Ôn lấy sách vở từ trong cặp ra: “Đây là những bài trọng điểm mà lão sư nói những hôm anh nghỉ. Anh chép lại một lần đi.”
Trần Trì duỗi tay cầm, lấy ra đồ dùng học tập, tìm một cây bút bi.
Thời Ôn bĩu môi: “Ai bảo anh không đi học nên bây giờ mới phải viết nhiều như vậy.”
Trần Trì mở ra…
Một trang, hai trang, ba trang, năm trang,…và còn nhiều hơn.
Cậu thật sự không muốn viết.
Trần Trì trầm mặt, lại nhìn đuôi mắt cô cong cong giống như mong chờ cậu viết, kong chờ cậu đón nhận sự “trừng phạt” của việc dám không đi học.
Cuối cùng Trần Trì vẫn nghe theo lời của Thời Ôn mà viết bài.
…
Tan học, Trần Trì vẫn còn đang chép bài.
Thời Ôn cũng nhắn tin với Thời Noãn nên cô cũng không vội, tự mình làm bài tập, lại thi thoảng liếc cậu vài cái, hừ hừ cười.
Ai bảo cả một tuần trước cậu không tới, đáng đời!
Nhoáng một cái học sinh trong lớp đã về hết, mặt trời đã lặn một nửa, vài tia nắng cuối ngày len lỏi vào đây, cả phòng học bỗng trở lên ấm áp.
Thời Ôn làm xong một đề, đem ánh mắt từ trong sách vở rút ra, nhìn ra xa chuẩn bị thả lỏng mắt.
Tay cô chống ở má, còn chưa kịp đắm chìm vào cảnh đẹp, ghế dựa của ai đó đã kéo sang, một cái đầu chui vào lồng ngực của cô.
Trần Trì quyện quyện thanh âm: “Ôn Ôn, anh mệt!”
Thời Ôn cầm lấy tay cậu để trước mặt, trên ngón trỏ bị hồng một mảnh do cầm bút lâu, cô đau lòng xoa xoa:
“Cũng đâu cần phải viết xong trong ngày hôm nay đâu. Anh ngốc quá!”
Trần Trì: “Em phải về à?”
Thời Ôn nhìn đồng hồ trên tường.
Cô đúng là phải về rồi.
Thời Ôn: “Vâng, anh đưa em về đi!”
Trần Trì cầm lấy tay cô: “Được!”
Thời Ôn đợi một hồi cũng không thấy có động tĩnh gì liền đẩy đẩy cậu:
“Anh không đứng dậy thì em đi kiểu gì?”
Cậu không những khuông buông ra mà còn ôm lấy eo của cô.
Trần Trì: “Ôn Ôn, eo em nhỏ quá!”
Nếu khiêu vũ, cô nhất định phải nhịn ăn để bảo trì vóc dáng.
Cậu không đành lòng.
Thời Ôn có chút thẹn thùng, nhất thời không biết cậu đang khen cô hay là chê cô quá gầy nữa.
Lại nghe cậu nói: “Ôn Ôn, dáng người em khiêu vũ sẽ rất đẹp!”
Thời Ôn ngây người: “Khiêu vũ?”
Trần Trì thấp giọng “ừ” một tiếng, lại ôm sát cô hơn.
Thời Ôn nghĩ tới ở buổi biểu diễn mấy hôm trước nhìn thấy Trần Trì cùng mấy nam sinh.
Cô nhấp môi thử hoir: “Anh thích nữ sinh biết khiêu vũ?”
Trần Trì phủ nhận: “Không phải!”
“Vậy buổi biểu diễn kia…”
“Anh bị lừa đi, không biết biểu diễn cái gì, cũng không biết Đinh Tư Thanh cũng ở đó.” Trần Trì buông cô ra, ghé lên trên bàn: “Lúc tỉnh lại thì thấy cô ta đang khiêu vũ.”
Thời Ôn cắn cắn môi: “Vậy anh cảm thấy cô ấy khiêu vũ rất đẹp sao?”
“Không có ấn tượng.” Cậu nhìn chằm chằm cô:
“Khi ấy chỉ nghĩ tới em, trong đầu chỉ có em thôi!”
Trần Trì không nhịn được, lại ôm lấy cô, đem cằm gác trên vai Thời Ôn, ở bên tai cô thấp giọng dụ dỗ:
“Ôn Ôn, em múa cho anh xem thì có gì không tốt?”
Thời Ôn bị hơi thở nóng bỏng của cậu làm cho ngứa ngáy: “Em…không…”
Trần Trì không trả lời cô, mà ở trên cổ của cô cọ tới cọ lui, mang theo ý vị làm nũng.
Thời Ôn cắn chặt môi dưới.
Cô rất rõ ràng, chỉ cần nghĩ đến khiêu vũ, trái tim liền đập nhanh hơn.
Thời Ôn: “Nếu em đi học khiêu vũ thì sẽ không có thời gian ở cạnh anh. Như vậy anh còn muốn em đi học khiêu vũ sao?”
Trần Trì nhắm mắt, cánh tay buộc chặt: “Anh sẽ đi theo em!”
Cô bật cười: “Như vậy bọn họ sẽ nghĩ em mang theo một đứa trẻ to xác đi cùng đấy!”
Trần Trì buông cô ra, đứng dậy.
Thấy cậu phải đi, cô ngẩn ra: “Anh đi đâu vậy?”
Cậu nghe vậy, ánh mắt liền thay đổi, môi câu lên: “Em muốn đi toilet cùng đứa trẻ to xác à?”
Thời Ôn che lại mặt.
Không muốn nhìn cậu.
Vừa ra khỏi phòng học, ý cười trong mắt cậu liền vụn vỡ.
Không có thời gian ở cạnh cậu.
Sẽ cùng nam sinh khác khiêu vũ.
Trần Trì rửa mặt, nhìn mình trong gương.
Sau một lúc lâu, đột nhiên cười nhạo.
Trần Trì vừa ra khỏi, liền thấy Thời Noãn cũng đi vào toilet nữ.
Thời Noãn cũng nhìn thấy cậu, lập tức lui về phía sau.
Trần Trì đứng tại chỗ, lãnh đạm nói:
“Cô không cần đợi, tôi sẽ đưa cô ấy về!”
Thời Noãn “xuỳ” một tiếng: “Tôi cũng đâu có đợi, tôi ở lớp học làm bài.”
Trần Trì lau sạch bọt nước ở trên khoé mắt: “Cuộc thi kia cô báo danh giúp cô ấy đi.”
Thời Noãn: “Cái gì?”
Trần Trì: “Cô ấy thích khiêu vũ, chẳng qua là chưa hạ được quyết tâm thôi!”
Thời Noãn cười lạnh: “Cậu cũng hiểu nó đấy. Sao cậu không báo danh giúp nó?”
“Báo danh không cần giấy tờ sao?”
“Nếu tôi và cô ấy kết hôn, đương nhiên tôi sẽ có chứng minh nhân dân của cô ấy, nhất định sẽ giúp Ôn Ôn báo danh!” Sắc mặt Trần Trì không đổi, tiếp tục nói: “Nhà tôi rất giàu!”
“Cậu nằm mơ đi!” Thời Noãn lạnh lùng liếc cậu một cái.
Trần Trì mắt nhìn thẳng, vòng qua cô rời đi.
Cậu vừa trở lại phòng học, Thời Ôn cũng thu dọn xong sách vở.
Thấy cậu trở về, Thời Ôn đẩy ghế dựa vào gầm bàn:
“Chúng ta về thôi anh!”
Trần Trì gật đầu, một tay cầm lấy tay cô, một tay cầm cặp sách.
Thời Ôn cười khẽ: “Lát nữa ra tới đường lớn phải buông ra!”
Trần Trì: “Ừ!”
Ra khỏi trường, hai người sóng vai đi đến trạm xe bus, cùng nhau ngồi chờ.
Thời Ôn ở trong điện thoại tìm được bài nghe Tiếng Anh, muốn cho Trần Trì nghe cùng, lại ngue thấy giọng nói mơ hồ của cậu:
“Nếu người từng gây thương tổn cho em muốn quay về, em sẽ làm thế nào?”
Trần Trì mị mắt, hơi thở lạnh lẽo.
Thời Ôn nghe vậy liền nhớ tới những lời Nhậm Xích nói.
Cậu đang nói về mẹ ruột của cậu?
Cô nhíu nhíu mày, châm chước câu chữ:
“Nếu có thể quên liền quên, chỉ cần bà ấy không tới quấy rầy là được.”
Cô đối diện với ánh mắt của cậu, nghiêm túc nói:
“Nếu bà ấy còn đến quấy rầy nữa thì không cần khách khí!”
Trần Trì nhìn trong mắt cô chính là nghiêm túc cùng kiên cường.
Đây đáng lẽ phải là đôi mắt chỉ biết cười, chọc người trìu mến.
Thời điểm bị Ôn Tư Sương đối đãi tàn bạo như vậy, rốt cuộc Ôn Ôn của cậu có bao nhiêu bất lực, bao nhiêu sợ hãi?
Cậu chậm rãi cúi đầu xuống, hôn nhẹ ở má cô.
Thời Ôn theo động tác của cậu mà nhắm mắt lại.
Cậu ôm lấy cô, nhìn đến nơi tối tăm không thấy ánh sáng, con ngươi quạnh quẽ.
Nếu cô muốn khiêu vũ, cậu sẽ ủng hộ.
Nếu cô muốn báo thù, cậu sẽ phụng bồi.
…
Trần Trì nhìn Thời Ôn vào trong nhà, mới ngồi lên xe trở về.
Cuối cùng vẫn nhịn không được, lên mạng tìm mấy video về khiêu vũ.
Mới nhìn được vài giây, cậu đã mạnh mẽ đem điện thoại tắt đi, bực bội mở cửa xe.