“Không biết.”
Thời Ôn đi theo cậu trở về lớp học:
“Chị ấy không tìm anh kiếm chuyện chứ?”
Trần Trì:
“Em đang lo lắng cho anh đúng không?”
Thời Ôn: “Đúng, vậy chị ấy không tìm anh gây chuyện không?”
“Ôm anh một cái thì anh sẽ nói.”
Bởi vò Thời Noãn cản trở, hai người đã qua mấy ngày chưa ôm nhau.
Thời Ôn nhẹ nhàng ôm lấy cậu, chút sức lực của cô đối vơi cậu căn bản là không đủ, đôi tay cậu vòng qua eo cô, dùng sức ôm chặt.
Cậu cọ cọ cổ cô, nhẹ nhàng hô hấp, trong miệng lại lẩm bẩm:
“Đã lâu không ôm em. Có lẽ anh mới là người nên đi tìm cô ta gây chuyện.”
Thời Ôn chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói thầm:
“Không được, em sẽ lo lắng.”
Đổi lại cậu ôm càng thêm chặt:
“Em chỉ được lo lắng cho anh thôi.”
…
Thời Noãn biết ở nhà không được nhắc tới mẹ ruột của Thời Ôn, cho nên nhân lúc mẹ Thời không có nhà mà lặng lẽ hỏi ba Thời.
Dưới công phu dai như keo con cho của Thời Noãn, ba Thời hết cách đành lạnh nhạt phun ra ba chữ: Ôn Tư Sương.
Ôn Tư Sương?
Thời Noãn nhìn người phụ nữ trên màn hình điện thoại.
Gương mặt quả là có tới 9 phần giống.
Lại nhìn đến tư liệu cá nhân, Thời Noãn liền hiểu rõ.
Khó trách khi còn nhỏ Thời Ôn muốn học khiêu vũ, ba Thời lại sống chết không đồng ý, lạnh nhạt với Thời Ôn hơn một tuần.
Khiêu vũ cổ điển trong nước, diễn viên múa, diễn viên, Ôn Tư Sương đều có thể chiếm được một vị trí cho riêng mình, hơn nữa lại là vị trí không một ai có thể lay động.
Nếu Ôn Tư Sương biết Thời Ôn cũng học khiêu vũ, chắc chắn sẽ có hai kết quả:
Một: hối hận vì những tổn thương đã gây ra cho Thời Ôn, nâng đỡ chính nữ nhi của mình, ly gián tình cảm của Thời Ôn cùng ba Thời.
Hai: trong lòng vẫn còn ghi hận ba Thời, sẽ tìm cách chèn ép Thời Ôn, phá hủy Thời Ôn.
Khó trách…
Thời Noãn lại nhớ tới lúc Thời Ôn mới đến, cả người nho nhỏ, trên thân thể tràn đầy vết thương.
Khi còn nhỏ Thời Noãn oán hận Thời Ôn là con gái của tiểu tam, còn tới cướp đi tình yêu của ba mẹ cùng quần áo đẹp với mình. Lớn hơn một chút Thời Noãn lại oán hận chính mình, cô không có cách nào bảo vệ Thời Ôn khỏi những tổn thương trong quá khứ, cũng không có cách nào để Thời Ôn bớt thiện lương một cách ngu ngốc.
Cô thích cái gì Thờ Ôn đều sẽ đưa cho cô, cô thích ăn cái gì Thời Ôn cũng sẽ không chần chờ mà nhường cho cô. Loại chuyện này từ nhỏ đã xảy ra vô số lần, đến khi Thời Noãn lớn lên, cảm xúc hối hận chồng chất như núi.
Nói đến cùng, vẫn là cô lòng dạ hẹp hòi.
Nhưng ít ra cô cũng được làm chị gái một lần.
…
Vẫn là ở cửa toilet.
Thời Noãn: “Ôn Tư Sương.”
Trần Trì lấy điện thoại ra tìm hiểu, nhìn đến ảnh của người phụ nữ kia liền nhíu mày.
Là người phụ nữ ở biển quảng cáo.
Thời Noãn: “Bây giờ nói đi, cậu tiếp cận Thời Ôn có mục đích gì?”
Trần Trì: “Thích cô ấy.”
Thời Noãn cảm thấy chính mình bị thằng nhóc này lừa, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Ngày hôm qua cậu cũng nói như vậy.”
Trần Trì click mở tư liệu của Ôn Tư Sương:
“Tôi gặp được cô ấy sớm hơn cậu.”
“Cái gì?”
Trần Trì nhàn nhạt mở miệng: “Lúc đó cô ấy đại khái chỉ tầm 7-8 tuổi, trên người đầy vết thương ngồi ở đầu đường. Tôi cho cô ấy một túi sữa bò, lại bên cạnh cô ấy cả một đêm.”
Thời Noãn kinh ngạc, không nghĩ tới sẽ có chuyện như vậy.
Bảy tám tuổi.
Lúc ấy ba Thời mới cùng mẹ ruột của Thời Ôn ly hôn, Ôn Tư Sương ngược đãi cô, có lẽ buổi tối hôm ấy cô chịu không nổi mà bỏ trốn ra ngoài.
Trần Trì ngước mắt: “Đừng nói cho cô ấy biết.”
Thời Noãn nhướng mày: “Tại sao? Không phải chuyện này sẽ khiến Thời Ôn thích cậu hơn à?”
Gương mặt của cậu vốn trắng, ở dưới sự phụ trợ của ánh sáng điện thoại càng thêm lạnh lẽo:
“Không muốn cô ấy nhớ lại đoan thời gian đau khổ đấy.”
Thời Noãn:…
Cho nên không chịu thừa nhận bản thân nhớ thương Thời Ôn 10 năm là vì không muốn cô nhớ lại quá khứ tồi tệ ấy.
Thời Noãn nâng cằm: “Vậy ra cậu để tôi băng bó hộ là muốn tiếp cận Thời Ôn. Sao cậu không trực tiếp hỏi tôi số điện thoại của con bé? Tôi băng bó cho cậu lâu như vậy cậu cũng chẳng thèm nói một câu nào, tôi còn tưởng cậu bị câm đấy.”
Trần Trì liếc xéo cô một cái: “Bởi vì tôi cảm thấy cậu cũng chẳng phải người tốt.”
Thời Noãn:…
Trần Trì vòng qua cô đi khỏi, vẫn không ngừng đọc tư liệu cá nhân của Ôn Tư Sương.
Kết hôn lần thứ hai.
Con gái.
Đinh Tư Thanh.
Bước chân của cậu hơi ngừng lại.
Trần Trì híp híp mắt, đáy mắt sóng ngầm cuồn cuộn.
Thời Ôn nhìn tiêu đề tin tức trên màn hình điện thoại, phản xạ có điều kiện mà vội buông điện thoại ra. Dòng chữ kia lại phá lệ rõ ràng mà thâm nhập vào trong mắt cô.
# Ôn Tư Sương rạng sáng ở sâm bay đón con gái riêng của chồng về nước. #
…Đinh Tư Thanh về nước?
Thời Ôn mở ra lịch.
Đời trước, không sai biệt lắm chính là vào ngày này.
Thờ điểm Trần Trì trở về phòng học liền thấy Thời Ôn nhìn điện thoại đến phát ngốc, ngay cả cậu đi vào cũng không phát hiện ra.
Cậu đi đến phía sau cô, một tay đỡ lấy trán của Thời Ôn đem đầu cô ấn vào trong lồng ngực của mình. Ánh mắt quét đến màn hình điện thoại của cô, tươi cười liền cứng lại.
Thời Ôn tắt màn hình điện thoại đi, nhanh chóng thu liễn cảm xúc.
Tay Trần Trì câu lấy cằm của cô, khiến cô ngẩng đầu lên nhìn mình:
“Sao lại không cho anh nhìn?”
Thời Ôn miễn cưỡng cong cong môi: “Không có gì đáng xem hết. Chỉ là mấy tin tức vớ vẩn thôi.”
Trần Trì nhị khóe miệng của cô gượng gạo, lại vuốt ve gương mặt của Thời Ôn, lẩm bẩm nói:
“Ôn Ôn, em không ngoan.”
…
Thời Ôn không biết giữa Trần Trì và Thời Noãn đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết Thời Noãn vào buổi sáng lại bắt đầu ngủ nướng, hết tiết cũng không có tới nhị ban tìm mình.
Một tuần trước kỳ khảo thí, chủ nhiệm lớp Ngô Đông thông báo một tin khiến cả lớp sôi trào.
“Ngày mai tiết cuối các em sẽ được xem biểu diễn, trường dad mời đến một vị khách rất quý, hình như tên là Kiến Thâm, nghe nói hiện tại rất nổi tiếng. Cũng chính là học sinh tốt nghiệp ở trường của chúng ta.”
Nữ sinh cả lớp hò hét điên cuồng.
Kiến Thâm là ai?
Chính là nghệ sĩ toàn năng vô cùng nổi tiếng hiện tại, chính là ngườ tình trong mộng của các thiếu nữ.
Vương Đình kích động cực kì, lôi kéo Thời Ôn nhất định phải đi gặp Kiến Thâm cùng mình.
Thời Ôn cũng chỉ cười cười không dám đồng ý. Bên cạnh còn có bình dấm chua đang bùn ch chằm, cô còn ngửi thấy mùi không vui từ cậu, nói không chừng giây tiếp theo bình dấm này liền đổ.
Tiết học cuối cùng ngày hôm sau, toàn trường đều vô cùng náo nhiệt.
Thời Ôn ngồi một lúc lâu cũng không thấy Trần Trì tới, nhân lúc biểu diễn còn chưa bắt đầu, nói với Vương Đình một câu liềm chạy nhanh ra khỏi lễ đường.
Dưới cây đại thụ trước khu dạy học Thời Ôn nhìn thấy Trần Trì, cô chạy lên, muốn đi tới bên cạnh cậu, lại hoảng sợ khi nhìn đến người kia.
Cô phảng phất giống như bị phong ấn, không thể nào nhúc nhích.
Trước mắt đều là gương mặt của nữ sinh kia tràn đầy ý cười, trong đầu lại tràn ngập hình ảnh nữ sinh sắc mặt châm chọc của đời trước.
Là Đinh Tư Thanh.
#