Trên sân có người khó khăn lắm mới chuyền được bóng cho Trần Trì nhưng thân mình không kịp ổn định liền ngã mạnh xuống đất. Trong sân một mảnh ồ lên, Trần Trì gặp sự cố này cũng chỉ ngừng lại một giây liền thu mắt, nhấc tay nhẹ nhàng thảy bóng vào rổ.
Ghi ba điểm vô cùng hoàn mỹ.
Mọi người phản ứng lại, có người reo hò, có người kêu rên.
Mọi người trấn an cầu thủ bị thương, Thời Ôn nhìn thấy Trần Trì nói gì đó, cầu thủ bị thương kia liền cười cười. Sau đó Trần Trì lại xoay người tiếp tục thi đấu.
Trận đấu tiến đến giai đoạn khẩn trương, người xem cảm xúc cũng lên xuống theo tiết tấu trong sân.
Thời Ôn tuy không hiểu lắm nhưng cũng bị bầu không khí này ảnh hưởng, ngón tay khẩn trương tới nỗi cuộn lên.
Trần Trì lại một lần nữa thảy bóng, tay cậu câu lấy khung rổ, vững vàng đem bóng tiến vào. Thân thể treo trên không trung hơi hơi lắc lư, áo cậu bị xốc lên, lộ ra cơ bụng.
Chỉ qua vài giây, cậu liền nhảy xuống.
Nhưng màn vừa rồi không ít người nhìn thấy, trong không khí có chút nóng lên, âm thanh nữ sinh thét chói tai cùng với nam sinh nghị luận bàn tán.
Thời Ôn cũng nhìn thấy, mặt đỏ lên, nhưng không hiểu tại sao trong lòng lại có chút không vui.
Ngoài ra còn có chút nghi ngờ tại sao cậu lại có cơ bụng? Hơn nữa, cô nhớ rõ lúc trước cánh tay cậu chỉ cần hơi dùng sức cũng sẽ xuất hiện cơ bắp.
Đầu năm nay nam sinh không cần rèn luyện cũng có thể có cơ bắp sao?
Nghỉ giữa trận, Thời Ôn cũng giống như nhóm cầu thủ, vặn ra nắp chai nước khoáng bắt đầu uống nước.
Vương Đình thấy cô uống nước liền kinh ngạc: “Không phải cậu muốn đưa nước cho Trần Trì sao?”
“Sao phải đưa cho cậu ấy?” Thời Ôn chớp chớp mắt chỉ về khu nghỉ ngơi: “Ở đấy có mấy thùng nước kìa.”
Vương Đình chỉ hận rèn sắt không thành thép: “Cậu mau nhìn mấy nữ sinh kia đi. Tất cả đều muốn nhào lên đưa nước kia kìa.”
Thời Ôn nhìn qua, Vương Đình cũng không khoa trương, mấy người kia chỉ thiếu bước trèo qua khỏi lan can.
Nhưng cô thật sự rất khát, vì thế lại bắt đầu uống nước.
Vương Đình nhỏ giọng thì thầm: “Gần đây cậu và Trần Trì sao ít tiếp xúc với nhau vậy? Làm mình chẳng nghe ngóng được gì.”
Thời Ôn thiếu chút nữa bị sặc:
“Cái gì? Cậu nghe lén.”
Vương Đình nhún nhún vai: “Động tĩnh trước kia của các cậu cũng không nhỏ.”
Thời Ôn nắm chặt bình nước khoáng: “Làm gì có gì…”
Vương Đình “hắc hắc” cười một tiếng rồi lại hỏi: “Hai cậu giấu cũng kĩ thật. Thật sự không có gì sao?”
Thời Ôn tiếp tục uống nước.
Nhị Trung cấm yêu sớm. Vi phạm nhẹ thì gọi phụ huynh cùng với bị ghi tội xử phạt, nặng thì thông báo toàn khối xử phạt, tùy theo tình huống, nếu nghiêm trọng thì có thể bị đuổi học.
Không phải cô không tin Vương Đình, nhưng ít một người biết là ít đi một phần nguy hiểm, cô cũng vì muốn tốt cho Vương Đình.
Thời Ôn đóng nắp lại nói:
“Bí mật.”
Vương Đình nhíu nhíu cái mũi, hừ một tiếng: “Còn bày đặt bí mật nữa chứ. Nói luôn thì chết người à?”
…
Hà Nội có thêm ca nhiễm mới rồi, các bạn ở Hà Nội nói riêng cùng các bạn ở những nơi khác nói chung cố gắng giữ gìn sức khỏe nha!