Ăn cơm xong, Thời Noãn muốn đi tìm Trần Trì, Thời Ôn đoán được ý nghĩ của cô, liền lập tức giữ chặt cô, nói muốn cùng nhau tới siêu thị gần trường học.
Thời Noãn lập tức cự tuyệt, trong lúc hai người lôi kéo, thì có một nữ sinh chạy đến.
“Thời Noãn, giáo viên chủ nhiệm gọi cậu tới văn phòng.”
Thời Ôn nhẹ nhàng thở ra.
Thời Noãn tức giận lườm cô một cái, sau đó theo nữ sinh kia đi gặp giáo viên chủ nhiệm.
Thời Ôn nhanh chóng chạy về lớp học lấy hộp y tế, rồi mới tới sân thượng phòng thực hành số 3.
Thời Ôn đi đến nơi tìm một vòng cũng không thấy Trần Trì, cô đứng ở hàng rào tìm kiếm lung tung một hồi lâu cũng không thấy.
Xem ra hôm nay cậu không có tới trường học.
Đột nhiên, cô nghĩ tới cái gì đó, đồng tử liền co rút.
Ở rừng cây nhỏ.
Một mạch chạy tới rừng cây nhỏ, nhìn thấy người nằm trên ghế đá, Thời Ôn cúi người thở dốc.
Đừng nói cậu đã ở đây cả đêm.
Thời Ôn chạy tới, tròng mắt đảo qua thiếu niên nằm ngủ trên ghế đá, vươn tay đặt lên trên trán cậu.
Đã hạ sốt.
Trần Trì châm rãi mở mắt ra. Ánh mặt trời sau 12h trưa theo kẽ lá chiếu loang lổ trên mặt cậu, hai mắt cậu đen nháy, biểu tình mơ hồ, giống như một chàng trai thích ngủ nướng.
Trong lòng Thời Ôn tràn ngập áy náy.
“Cậu…ở đây cả đêm sao?”
Trần Trì không nói chuyện, chỉ nhìn cô.
“Còn khó chịu sao?”
Trần Trì lắc đầu.
Thời Ôn đỡ cậu ngồi dậy, thấy vết thương đã bị nứt ra, cô lại bắt đầu băng bó. Cả quá trình cậu rất yên tĩnh, hô hấp cũng rất nhẹ.
Băng bó xong, Thời Ôn giúp cậu chỉnh lại vài ngọn tóc bị loạn, nhẹ nhàng hỏi: “Có đói không?”
Cậu gật gật đầu.
“Vậy chúng ta đi ăn cơm nhé?”
Cậu lắc đầu.
Lại nghĩ tới việc đồ ăn cậu bị đạp đổ, cô hơi nhấp môi: “Vậy tôi gói lại mang về đây cho cậu ăn nhé?”
Trần Trì móc từ trong túi ra một cái thẻ cơm.
Thời Ôn lo lắng nhà ăn sẽ đóng cửa, vội chạy đi. Sau khi mua thức ăn xong, sợ Trần Trì đợi lâu sẽ đói, lại vội vã chạy về.
Lúc trở lại rừng cây nhỏ, trên trán đã xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng.
Cô ngồi xuống bên cạnh cậu, đem cơm để vào khoảng trống giữa hai người: “Còn nóng đó, mau ăn nhanh đi.”
Trần Trì nghiêng người, không phải lấy cơm mà là xé một đoạn áo sạch sẽ, lau mồ hôi trên trán cho Thời Ôn.
Thời Ôn ngây người.
Cậu lau rất chậm, động tác cũng vô cùng ôn nhu.
“Không…không cần…cậu mau ăn đi.” Cô xê dịch về phía sau, né tránh tay của cậu.
Trần Trì cũng không tiếp tục lau nữa, bắt đầu an an tĩnh tĩnh ăn cơm.
Thời Ôn lúc mày mới sờ tới cái trán của mình, rồi lại nhìn Trần Trì.
Hình như có chút không thích hợp rồi…cô cảm thấy mọi chuyện bắt đầu đi hơi xa so với ban đầu.