Tịch Vãn đưa hai tay lên ôm đầu cơn đau đớn vì rách ở dưới nơi tư mật kia truyền khắp người đến dây thần kinh làm cô không chịu nỗi là rít gào, đôi mắt cô đỏ bừng kèm theo đó là tia oán độc nhìn vào dáng vẽ hung ác kia của Lạc Vũ.
Tịch Vãn cô đương nhiên là biết rách thứ gì tuy bản thân có chung chỗ với Minh Triết nhưng chưa bao giờ vượt khỏi ngưỡng cửa đó cả. Chẳng phải cô không yêu Minh Triết mà bản thân mong đợi một ngày có cơ hội ly hôn mới Lạc Vũ rồi giành cái quý giá nhất cho anh.
Nhưng hôm nay thứ đó đã chẳng còn bị tên điên này lấy mất rồi, mà Lạc Vũ cảm nhận được phía dưới cái vật to lớn của mình có thứ gì đó bám vào liền đưa mắt xuống nhìn.
Thấy được phía dưới dính máu ánh mắt hăn lại không giảm bớt tức giận mà còn hung ác nói.
” Cô giữ thân như thế có phải vất vã quá hay không ? Hôm nay tôi sẽ chơi chết cô, muốn cho cô mang thai rồi sinh con từ xem lúc đó còn tâm trạng tìm đàn ông hay không ? “
Nói đến đây Lạc Vũ lại cúi đầu nhìn vào khuôn mặt xinh xắn lấm tấm mồ hôi kia của Tịch Vãn mà cười lạnh nói.
” Sau khi sinh xong tôi sẽ đá cô ra khỏi đây, đứa bé này không có một người mẹ như cô ?”
Nói xong Lạc Vũ như trả được thù mà hung hăng đâm mạnh vào nơi tư mật kia ra vào một cách nhanh chóng, bờ môi Tịch Vãn cắn chặt để bản thân không phát ra thanh âm đau đớn nhưng ánh mắt cô vẫn trợn trừng mà nhìn vào người đàn ông đang ở phía bên mình kia.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu thân thể cô yếu đuối sao chịu nỗi sự dày vò của hắn nên ý thức dần mơ hồ mà ngất đi, đương nhiên Lạc Vũ cũng không dừng lại mà ra vào thêm một chút lại phóng hết tinh hoa vào nơi tư mật kia.
Sau khi xong việc Lạc Vũ lại nhếch mép rồi như đã chuẩn bị trước từ trong tủ lấy ra dây xích trói cả tứ chi Tịch Vãn vào thanh giường rồi mới hài lòng rời đi.
Thời gian đã thấm thoát trôi qua khi Tịch Vãn đau đớn mở mắt thì bầu trời đã về đêm không khí có chút lạnh lẽo, cô dự tính ngồi dậy thì phát hiện thân thể đã bị trói lại trên chiếc giường ngay đến cả vết tích hoan ái của hai người cũng chẳng thèm dọn dẹp.