Chẳng biết thời gian đã trôi qua được bao lâu trong không khí yên tĩnh đấy chết chóc ấy chiếc xe đã dừng trước căn biệt thự rộng lớn sang trọng.
Lạc Tu Minh bước ra khỏi xe mà âm trầm nhìn về phía Diễm An An nói.
” Em vào phòng tắm rửa cho con uống sữa rồi ở đó chờ anh, nếu còn dám nhảy loạn thì em biết hậu quả rồi đấy.”
Để lại một câu đe dọa xong thì Lạc Tu Minh liền nhanh chóng rời đi mà chiếc cỗ trắng noãn của Diễm An An bất giác co lại sợ hãi nhưng nhiều hơn là cười khổ.
Diễm An An thở dài một hơi cũng không suy nghĩ gì nhiều mà nhanh chóng bước vào trong căn phòng giành cho mình, xuất hiện trước mặt cô là hình dáng quen thuộc của Hứa Di đang nằm phía dưới chỗ con mình mà ngủ ngon lành.
Trên người Hứa Di có mùi rượu nồng nặc làm cho Diễm An An bất giác nhíu mày, cô nhẹ nhàng cúi xuống kéo chăn đắp lên người Hứa Di nhiều thêm một chút vì sợ cô cảm lạnh.
Sau khi làm xong việc thì Diễm An An nhanh chóng lao vào trong nhà tắm rồi thuận tay đóng cửa lại.
” Kẻo..kẹt…”
Chẳng biết đã trôi qua được bao lâu Diễm An An từ trong phòng tắm bước ra khoác trên mình một bộ đồ ngủ mỏng manh màu xanh lam nếu nhìn rõ thì có thể thấy nội y bên trong.
Bởi vì chiếc đồ ngủ ngắn ngủi nên chẳng che đậy được làng da trắng noãn mềm mại kia của Diễm An An mà cô cũng lười che dấu, sau khi cô bước ra chưa định thần được thì lại có âm thanh lạnh lùng vang lên.
” Em lại đây.”
Tuy Diễm An An rất là kinh hãi trái tim trong lòng ngực đập loạn nhưng vẫn ngoan ngoãn bước đến trước mặt Lạc Tu Minh đưa ánh mắt nhìn vào hình dáng lười biến của hắn đang ngồi trên chiếc nệm mềm mại.
” Bốp….bốp.., Em dám không quan tâm gì đến anh hay sao ? Cho em diễu cợt này, hôm nay anh sẽ đánh hỏng mông em.”
Chưa đợi Diễm An An phản ứng đôi bàn tay to lớn của Lạc Tu Minh đã ôm chầm lấy thân thể của cô mà đè dưới thân nhanh chóng cởi chiếc quần ngủ kèm theo chiếc nội y vứt sang một bên hung hăng đánh vào cặp mông căng tròn mềm mại.
Diễm An An sợ hãi kèm theo cơn xấu hổ mà vội nói.
” Tha mạng, em biết sai rồi anh đừng đánh như con nít có được hay không ? Thật sự xấu hổ chết người rồi.”