Mi mắt Ái Ái giật giật, những ngón tay đang cầm muỗng vô thức siết chặt, cảm giác trong lòng mất mát một khoảng lớn.
Cả nửa ngày còn lại của Ái Ái chìm trong rối loạn, tự nhủ phải mạnh mẽ thôi nghĩ về mối tình đơn phương không có kết quả với Du Hiên Hạo nhưng trái tim lại không ngừng thúc giục cô giữ lấy anh.
Trong lòng mãi không yên, liếc nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ, Ái Ái bật dậy xuống giường lấy thêm áo khoác mặc vào rồi nhanh chóng đến nhà Du Uyên Nhi.
Mẹ Du ra mở cửa thấy Ái Ái liền hào hứng ra mặt, nhiệt tình hối cô vào nhà, không quên trách móc: “Càng ngày càng ít ghé đấy nhé”
“Dạ” Ái Ái cười ngại ngùng.
“Con lên lầu đi. À khoan, mang cái này lên giúp dì luôn nhé” Mẹ Du lấy chai thuốc rượu trên bàn ở phòng khách đưa cho Ái Ái.
“Uyên Nhi lại bị thương sao dì?” Ái Ái theo thói quen cứ thấy thuốc rượu liền suy ra ngay Du Uyên Nhi đi đứng không cẩn thận.
“Không phải, Hiên Hạo lúc chiều ở công ty khiêng đồ nặng nên bị trật cổ tay”
Ái Ái mở to mắt ngạc nhiên, dạ dạ vâng vâng rồi vội chạy lên lầu. Phòng Du Hiên Hạo đối diện ngay cầu thang nhưng Ái Ái không có dũng khí trực tiếp tìm anh.
Vừa mở cửa vào phòng Du Uyên Nhi, Ái Ái nhất thời bất động khi nhìn thấy Du Hiên Hạo, anh cởi trần ngồi trên giường, đang để Du Uyên Nhi giúp anh sấy tóc ướt, dáng vẻ quyến rũ của anh như cơn sóng lớn đánh ập khiến Ái Ái đánh mắt hoàn toàn lý trí, tầm mắt bất giác dừng trên da thịt anh.
Anh em Du Uyên Nhi ngạc nhiên nhìn Ái Ái, Du Uyên Nhi khẽ cau mày khó hiểu: “Ái Ái, sao cậu đến tối vậy? Với lại… mình đâu có nói, sao cậu biết anh mình bị thương mà đem thuốc rượu đến?”
Ái Ái hơi giật mình nhìn chai thuốc rượu còn mới chưa khui vỏ bọc bên ngoài, vừa định lên tiếng giải thích thì Du Uyên Nhi bỗng giành nói trước: “Mau vào đây đi”
Ái Ái từng bước cứng nhắc bước đến gần, tiếng bố Du gọi Du Uyên Nhi bỗng vang lên, Ái Ái bất ngờ bị Du Uyên Nhi nhét máy sấy vào trong tay nhờ sấy tóc cho Du Hiên Hạo.
Nhìn theo Du Uyên Nhi vội vàng chạy ra khỏi phòng, Ái Ái hít sâu một hơi giữ bình tĩnh đặt thuốc rượu sang một bên, căng thẳng sấy tóc cho Du Hiên Hạo.
Du Hiên Hạo vẫn ngồi yên một chổ, dáng vẻ trầm lặng không nói không rằng. Qua một lúc trong phòng chỉ có mỗi tiếng máy sấy kêu, còn lại đều yên tĩnh đến ngột ngạt, mục đích Ái Ái đường đột đến đây chỉ có một, nếu cô cứ mãi giữ trong lòng thì một ngày nào đó nó sẽ trở thành điều tiếc nuối nhất thanh xuân của cô.
Ái Ái tự cổ vũ bản thân, cẩn trọng cất tiếng bộc bạch: “Anh đừng qua Pháp nữa được không?”
“Hả?” Du Hiên Hạo có chút ngạc nhiên xoay đầu nhìn Ái Ái, anh vươn tay giành lấy máy sấy trong tay cô tắt đi để ngăn tiếng ồn bên tai tránh nghe nhầm: “Em nói cái gì?”
“Em…” Ái Ái cúi đầu, dũng khí bay sạch sành sanh khi Du Hiên Hạo nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt dò xét, đành lảng qua chuyện khác: “Em nói… anh qua Pháp định cư, nếu có đưa chú và dì theo thì hãy để Uyên Nhi ở lại, có em với Bất Dịch chăm sóc cậu ấy rồi”
“Lúc nãy em đâu có nói nhiều như vậy?” Du Hiên Hạo nghiêm túc bắt bẻ.
Hai bàn tay Ái Ái vô thức bấu chặt lại, cảm xúc dâng trào trong lòng khiến đôi mắt ứa lệ, giọng nói chợt nghẹn ngào: “Anh đừng đi”
Du Hiên Hạo cong môi cười nhạt, giở giọng trách mắng: “Em đang lạt mềm buộc chặt à? Chẳng phải em cũng đang mong anh đừng xuất hiện trong cuộc sống của em nữa sao?”
Ái Ái cảm giác lòng mình hoàn toàn sụp đổ, rõ ràng là rất thích Du Hiên Hạo nhưng lại không có dũng khí theo đuổi đến cùng như Du Uyên Nhi. Cô lần nữa chấp nhận buông bỏ, duyên phận này xem như không dành cho cô.
“Em về trước đây”
Vừa lướt qua khỏi Du Hiên Hạo, sau lưng Ái Ái liền truyền đến tiếng anh, giọng nói truyền cảm chân tình lại có sức tác động lớn vào tim cô.
“Anh không thể thay đổi được quá khứ, nhưng anh thay đổi được tương lai của chúng ta, và anh cần sự đồng ý của em”