Nghe thấy Từ Đại Phong liền nghênh mặt tỏ ra đe doạ nhưng chỉ khiến Lý Vũ Hàn buồn cười thêm. Mục tiêu của Từ Đại Phong là Khang Bất Dịch, một núi không thể có hai hổ, một địa bàn không thể có hai đại ca.
Thấy Khang Bất Dịch không liếc nhìn đến sự tồn tại của Từ Đại Phong, anh ta giở giọng châm chọc: “Tao nghe đàn em tao nói mày vì một con bé cùng lớp mà đi học lại, còn cõng, đưa đón bằng chiếc xe quý giá của mày, hôm nay còn vì con bé ấy mà đến nhà ăn” Từ Đại Phong vừa nói vừa nhìn sang Du Uyên Nhi rồi đột nhiên cười lớn: “Khang Bất Dịch, mày cũng biết yêu sao?”
Không đợi Khang Bất Dịch phản ứng, Lý Vũ Hàn nhếch môi cười mỉa mai: “Dĩ nhiên, nhưng không phải loại người nào cũng yêu giống anh Phong đây đâu”
“Mày!” Từ Đại Phong nổi giận rồi lại mặc kệ tiếp tục công kích Khang Bất Dịch: “Tao thật sự rất tò mò về cô gái mày thích đó Khang Bất Dịch”
Nói rồi Từ Đại Phong bất chợt giơ tay chạm vào mặt Du Uyên Nhi, chưa kịp chạm trúng mặt cô thì anh ta đã lập tức bị Khang Bất Dịch nắm gáy đập mạnh đầu xuống bàn.
Khoé môi Lý Vũ Hàn cong lên như chuẩn bị chơi một trò chơi rất thú vị, anh vẫy tay với Du Uyên Nhi và Ái Ái, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Các cậu tránh ra một chút”
Nghe lời Lý Vũ Hàn, Ái Ái lập tức kéo Du Uyên Nhi đứng lên tránh qua một bên dõi theo diễn biến tiếp theo.
Bị Khang Bất Dịch sỉ nhục trước mặt trước nhiều người khiến Từ Đại Phong mất cả uy phong, anh ta giận dữ la hét, tay và sau gáy bị Khang Bất Dịch giữ chặt, tên đi cùng anh ta sợ hãi đã tránh xa từ lâu.
Mặc cho Từ Đại Phong vùng vẫy, vẻ mặt Khang Bất Dịch vẫn mang sự lãnh lẽo, khóe môi anh cong lên, chậm rãi cất tiếng: “Muốn chơi thì chơi”
Chẳng cần một lời nói hay chẳng cần bất kỳ một dấu hiệu gì, sau câu nói của Khang Bất Dịch, Lý Vũ Hàn đưa tay lấy chai nước bằng thuỷ tinh trên bàn đưa cho Khang Bất Dịch.
Khang Bất Dịch cầm lấy chai thủy tinh, ánh mắt lộ rõ tia bất mãn, anh gằng giọng nhắc nhở: “Tao không quan tâm mày muốn làm cái thá gì, nhưng đụng đến cô ấy thì mày không cần sống nữa”
Khang Bất Dịch vừa dứt lời, một tiếng “Xoảng!!!” vang lên cùng tiếng hét thất thanh của Từ Đại Phong, chai thủy tinh trong tay anh đập mạnh xuống bàn tay của anh ta khiến máu từ tay phun ra, những miếng thủy tinh văng tứ tung, mọi người xung quanh bắt gặp cảnh tượng kinh hãi la hét tán loạn bỏ chạy.
Xử lý xong Từ Đại Phong, Khang Bất Dịch vừa buông tay anh ta liền khuỵ gối quỳ xuống đất cầm tay bị thương hét lên đầy đau đớn. Tên đi cùng Từ Đại Phong vừa thấy Khang Bất Dịch liếc mắt, hắn ta vội vã cong chân bỏ chạy trước khi trở thành Từ Đại Phong thứ hai bị đánh đến đổ máu.
Cảnh đáng sợ diễn ra ngay trước mắt, nguyên nhân lại liên quan đến mình, Du Uyên Nhi thẫn người không chớp mắt nhìn máu từ tay Từ Đại Phong rơi xuống sàn thành những vũng to nhỏ.
Ngay khi nhận được tin báo, thầy hiệu phó cùng một vài thầy cô khác chạy đến, người đưa Từ Đại Phong đến phòng y tế, người giải tán đám đông đang vây quanh, duy nhất kẻ gây nên chuyện này là Khang Bất Dịch thì ngay cả thầy hiệu phó cũng không dám bắt tội, đành nhịn nhục bỏ qua cho lành chuyện.
Thầy hiệu phó vừa quay lưng định chạy đi xem tình hình Từ Đại Phong thế nào, một bên vai ông bỗng có một bàn tay đặt lên, ông ta cứng nhắc xoay đầu nhìn thấy Khang Bất Dịch đứng sừng sững sau lưng ông ta, mồ hôi lạnh trên người hiệu phó đổ ròng ròng, mắt không dám chớp phòng khi bị đánh còn kịp tránh.
Dáng vẻ Khang Bất Dịch không hài lòng, anh nhẹ nhàng cảnh cáo: “Lần sau cháu ông còn động đến bạn gái của tôi, tôi sẽ đốt văn phòng của ông cùng ông và thằng cháu ông trong đó”
Thầy hiệu phó vội vàng gật đầu khẳng định, Khang Bất Dịch vừa buông tay ông ta lập tức chạy thật nhanh ra khỏi nhà ăn.