*******************
“Chúa công, lão tặc Đổng Trác này muốn châm ngòi ly gián đó” Bàng Bái nói.
“Đúng vậy, ta xuất thân hèn mọn, hắn trao tặng ta chức quan Kinh Triệu doãn, có thể thấy hắn xác thực rắp tâm bất lương. Trước kia, chỉ có ở hai địa phương Trường An, Lạc Dương mới có chức quan này. Bây giờ Trường An không có, ngược lại Lạc Dương bị vứt bỏ này lại có Kinh Triệu doãn, bọn chúng thật sự không thực tâm” Thường Hâm cười gượng nói. Chức quan của hắn đã hơn mười năm chưa nghe nói tới. Hôm nay lại thăng cho hắn làm chức quan này, đây không phải tùy tiện nhặt một cái rác rưởi cho hắn sao?
“Kế này của Đổng Trác rất độc” Hiện tại mấy người Tuân Sảng trở thành cố vấn của Hứa Thành, khi cần cố vấn thì hỏi. So với đám thuộc hạ của Hứa Thành, những lão nhân này hiểu rõ chuyện đấu đá trên triều đình hơn: “Hắn chủ yếu là muốn gây bất hòa ở trong chính các ngươi.
Trrong đó, Thường Hâm chủ chính vụ, mà Từ tướng quân trước kia là Đại tướng thủ hạ của Đổng Trác, tất nhiên Đổng Trác không cam lòng để cho ngươi thu phục Từ tướng quân, cho nên hắn muốn tách bọn ngươi ra”
“Hừ” Từ Vinh vỗ một quyền lên mặt án trước mặt. Đổng Trác khi hắn muốn dùng là dùng, muốn ném thì ném đi sao? Chỉ là nói không chừng đây là Đổng
Trác đền bù tổn thất đối với hắn, thế nhưng Tịnh Châu cũng không phải là nơi tốt lành gì.
“Ha ha” Hoàng Uyển ở một bên cũng nói: “Cái này cũng thế mà thôi, nhưng Từ tướng quân đi Tịnh Châu nhậm chức, tự nhiên phải mang binh mã, chư vị đừng quên điều này”.
Lúc này, Tấn Dương Thái Nguyên thủ phủ Tịnh Châu, đã bị Hắc sơn quân Trương Yến chiếm đoạt, cũng không phải nói đảm nhiệm hay không đảm nhiệm chức vụ là có thể đi. Đến lúc đó vì binh lực nhiều hay ít, Hứa tướng quân nhất định phải thương nghị cùng Từ tướng quân. Nếu như thương nghị không ổn, hai người lập tức có thể gây ra mối bất hòa”
Nghe đến đó, Từ Vinh cả kinh trong lòng, đám lão gia hỏa này sao cái gì cũng có thể nghĩ lung tung, ta là loại người này sao? Thế nhưng hắn không lên tiếng.
“Bất kể thế nào nói, Hứa tướng quân cũng hiểu rõ tất nhiên cần phải phân ra một bộ phận binh lực, như vậy ngươi cũng đừng nghĩ tới chuyện có thể đối kháng cùng Đổng Trác, đến lúc đó, hắn binh xuất Hàm Cốc quan, muốn thu thập ngươi, thật sự quá dễ dàng” Dương Bưu nói.
“Lão Lư, ngài thấy thế nào?” Ba vị trước đó chủ yếu là quan văn, Hứa Thành còn muốn nghe xem cách nhìn của Lư Thực, một nho tướng danh tiếng.
“Cách nhìn của ta chính là hai chữ: chia” Lư Thực nhấp một ngụm rượu. Nói gì thì nói rượu này của Hứa Thành thật sự không tầm thường, rất có hương vị.
“Tốt” Hứa Thành vỗ tay một cái, nói: “Chúng ta cũng không thể khốn thủ Tư châu, một địa phương nhỏ bé này. Tuy rằng chúng ta đông nhân khẩu, hôm nay đã đạt tới hơn sáu trăm vạn, tráng đinh cũng có hơn một trăm bảy mươi vạn, thế nhưng chúng ta không có bề dày về quân sự, một khi đánh nhau, cũng không có đường lui. Tịnh Châu rộng rãi, đất đai phì nhiêu, khoáng sản phong phú, cho nên lần này chúng ta vừa vặn thừa dịp chư hầu Quan Đông không còn lực tây tiến, tiến chiếm Tịnh Châu “
“Chiếm Tịnh Châu không có gì tốt” Tuân Sảng nói: “Phía đông Tịnh Châu là Thái
Hành và Ký Châu, nối liền với phía bắc U Châu hoặc là vùng phía nam quận Hà Nội, chính giữa Hồ Quan lúc này do Hàn phức chiếm giữ, dễ thủ khó công. Điều này còn không đáng nói đến, phía tây Tịnh Châu, cùng
Lương Châu, là một vùng đất rộng lớn của người Khương Hồ. Phương bắc, trong các bộ tộc Tiên Ti hùng mạnh, bộ tộc Thác Bạt với bộ tộc Mộ Dung vẫn liên tục cướp bóc Tịnh Châu, còn có người Ô Hoàn, người Hung Nô, ba thế lực này đều thập phần cường đại. Coi như các ngươi đánh bại Trương
Yến, Tịnh Châu này cũng là tiêu hao rất nhiều tiền lương”
“Ha ha, ai nói sẽ để cho ta tiêu hao tiền lương hay sao?” Hứa Thành cười cười, nói: “Quân đội của ta, đi đến Tịnh Châu, cần cải thiện thức ăn, chúng ta muốn ăn thịt”
***********************
Duyện Châu, Trần Lưu, phủ đệ Thái Thú Trương Mạc
“Mạnh Trác Công” Mạnh Trác Công là tên chữ của Trương Mạc. “Nếu không có ngài thu lưu, Tháo thật không biết còn có thể đi về nơi nào nữa. Một lần nữa Tháo bái tạ” Tào Tháo nói,
Tào Tháo, từ sau khi liên quân đại bại ở Hổ Lao quan, bởi vì không có đất đặt chân, mà binh sĩ cũng tiêu hao rất nhiều, cho nên hắn chỉ có thể đặt quan hệ bốn phía, may mắn Tào
Tháo và Thái thú Trần Lưu, Trương Mạc, có tình bạn cố tri, Trương Mạc phái người đón hắn về Duyện Châu.
“Ai, Mạnh Đức, ngài cho rằng ta tìm ngài đến là vì tốt cho ngài sao?” Trương Mạc lắc đầu, nói: “Ngài cũng biết, lúc nàyTrần Lưu ta còn có bao nhiêu dân chúng, bao nhiêu tráng đinh không? Bây giờ bản thân ta cũng còn khó bảo toàn”
“Mạnh Trác Công, ngài đây là có ý gì?” Tào Tháo có chút không hiểu.
“Mạnh Đức, ngài chính là người mưu trí, chẳng lẽ còn nhìn không ra Duyện
Châu đã không còn dân chúng rồi sao?” Trương Mạc có vẻ đôi chút cuồng loạn.
“Cái gì? Tại sao có thể như vậy? Khó trách trên đường đi ta không gặp mấy người” Lúc này Tào Tháo sợ thật sự. Trên đường đi Tào
Tháo hắn chỉ lo chạy khắp nơi, chẳng qua hắn cảm thấy có quá ít người, hắn lại không đi về những nơi khác. Hiện tại Trương Mạc nhắc nhở, hắn mới cảm thấy bất thường.
“Ta cũng vừa mới biết rõ” Trương Mạc bình tĩnh lại, nói: “Không ít lưu dân, dân đói, thậm chí không ít tá điền, cũng đều chạy trốn. Bọn chúng đều bị người dẫn tới Tư châu”. Tuy rằng kế sách của Hứa Thành hung ác, nhưng nếu như là một người có đầu tốc, chỉ cần chú ý một chút là có thể phát giác, nhưng hiện nay người có đầu óc đúng là quá ít.
“Lại là Hứa Thành kia sao?” Lúc này Tào
Tháo thật sự chấn kinh. Chiêu này quá hung ác, hắn thầm nghĩ trong lòng. Nếu nói như vậy, hắn hầu như không cần đánh mà có thể đoạt được Duyện
Châu. Đương nhiên, không chỉ như vậy, chỉ sợ chiêu này của Hứa Thành không chỉ dùng để đối phó với Duyện Châu mà thôi.
“Hiện tại ngài đã hiểu rõ” Trương Mạc nói: ‘Ta đã biết việc này nên mới mời ngài tới đây. Khi ở trước Hổ Lao quan, chúng ta đều bị Hứa Thành đùa bỡn trên lòng bàn tay, duy có ngài có thể tỉnh táo hơn, cho nên hôm nay ta mời ngài tới, chính là xin ngài có thể giúp ta một tay, về sau Trần Lưu này giao cho ngài” Nói tới đây, Trương Mạc đứng dậy khỏi ghế ngồi, hành một đại lễ với Tào Tháo.
“Không thể, không thể” Tào Tháo vội vàng khoát tay, kiên quyết phản đối: “Mạnh Trác Công lúc này là cây đại thụ của triều đình. Hơn nữa Tào Tháo ta có tài đức gì, dám để cho Mạnh Trác
Công nhường cho. Không thể, việc này quyết không thể “
Cứ như vậy, hai người nhún nhường một hồi, ngươi tới ta đi. Rốt cục, Tào Tháo không thể chối từ, đã tiếp nhận ấn soái Thái thú Trần Lưu. Lúc này Tào
Tháo đã có một địa bàn của riêng mình.