”Sau đó ta còn thay hắn chịu hình phạt của Ngũ Giới vì hắn làm hư bảo vật. Nhưng ngày ta trở về từ Quỷ Môn Quan cũng là ngày đại hôn của hắn và Ái Lệ.”
”Hắn có biết cô hy sinh nhiều như vậy không?” Hắn tò mò hỏi.
”Không biết nữa, ta chỉ biết lúc đó hắn làm vậy vì ta xém chút nữa đã giết chết hắn với Hỏa đế và ta đã chết vào ngày hôm đó. Nghe muội muội ta nói sau ngày hôm ấy hắn như một cái xác không hồn, chỉ lao đầu tăng cường linh lực rồi trở thành bộ dạng tiên không ra tiên, ma không giống ma như ngày hôm nay.”
”Xem ra chuyện tình của cô và hắn trắc trở rất nhiều. Đến bây giờ hắn vẫn yêu cô như vậy nhưng ta nhận thấy được cô rất hận hắn.” Thẩm Vũ Kỳ trầm mặc nói, mặc dù hắn thích nàng nhưng hắn không biết tại thời khắc này nên vui hay buồn đây.
”Ta quả thật không chọn nhầm người.” Nàng nói xong liền hớp một ngụm trà.
”Vì yêu sinh hận, xem ra rất khó giải quyết. Yêu càng nhiều thì hận càng nhiều, nàng yêu hắn đậm sâu như vậy xem ra hận cũng rất nhiều. Nhưng dù gì thì kiếp này cũng đã gặp lại hắn chi bằng nàng thử yêu hắn thêm lần nữa.” Thật trớ trêu, ban đầu hắn đến vì muốn theo đuổi nàng nhưng không ngờ bây giờ lại thành người tâm sự về chuyện tình cảm của nàng. Nhưng không hiểu sao trong lòng hắn cảm thấy việc tâm sự với nàng rất quen thuộc, giống như đã thực hiện rất nhiều lần, chẳng lẽ đây không phải là lần đầu tiên sao?
”Ta hiểu rồi đa tạ ý tốt của ngươi, không còn sớm nữa ngươi mau về nghỉ ngơi đi, ta cũng buồn ngủ rồi.” Xong việc quan trọng nàng liền đuổi khéo hắn đi, đúng là nữ tử khó hiểu. Hắn không biết nàng muốn đến Thiên Giới dùng linh lực để chữa trị vết sẹo trên mặt Khả Như.
Hoa Giới.
”Tuyết Lạc! Ta hận ngươi, dung nhan và Hoa Giới của ta đã bị ngươi hủy mất rồi, ngươi cứ chờ đó sẽ có ngày ta giết chết ngươi.” Hoa Thần nhìn Hoa Giới điêu tàn, tất cả đều trở thành tro bụi làm nàng ta chỉ biết bậc khóc và chửi rủa người khác.
Thiên Giới.
Tuyết Lạc sau khi chữa trị xong vết thương, gương mặt của Khả Như liền trở lại như cũ, tinh xảo và không chút tùy vết.
”Đa tạ tỷ tỷ.” Khả Như bỗng nhiên cảm thấy khó chịu liền chạy đi nôn thốc nôn tháo, cảm thấy có gì không đúng Tuyết Lạc liền chạy đến bắt mạch cho Khả Như.
”Tiểu nha đầu, muội có thai hơn 3 tháng rồi?” Tuyết Lạc giật mình nhìn nàng.
”Là con của Bạch Đăng Kỳ.”
”Hắn đâu rồi, tại sao không cưới muội? Vương Thiên Phương có biết chuyện này không?” Tuyết Lạc bức xúc nói.
”Hắn đang bế quan ở Hi Hoa cung còn 3 ngày nữa sẽ ra ngoài, muội định khi đó sẽ nói cho phụ vương biết, dù gì bọn muội cũng có hôn ước với nhau nên cũng dễ giải quyết.”
”Tùy muội quyết định vậy ta chỉ sợ muội chịu thiệt thòi, nhưng nếu muội nghĩ vậy thì ta cũng an tâm hơn rồi. Không còn sớm nữa muội nghỉ ngơi đi đừng để ảnh hưởng đến đứa nhỏ.” Khả Như gật đầu đi vào, nhưng lại không ngờ tỷ tỷ nàng đã đến Hi Hoa cung.
”Bạch Đăng Kỳ, ngươi mau ra đây cho ta.” Tuyết Lạc vừa nói vừa phá hư kết giới, không ngần ngại bước vào bên trong.