“Người đâu?” Thiên Phương hét lớn.
“Dạ có!” Một tên lính từ ngoài chạy vào.
“Truyền lệnh của ta với các vị thượng tiên và thượng thần của Thiên Giới mau chóng tập trung ở Kim Loan điện, ta có chuyện quan trọng cần bàn bạc với họ.”
“Rõ!” Tên lính nhanh nhẹn chạy đi.
Tối đó tại Nhân Giới.
Thanh Phong và Tuyết Lạc cùng nhau dạo phố.
“Kẹo hồ lô đây!” Tiếng rao của người bán kẹo hồ lô.
“Ta cũng muốn nữa a!” Tuyết Lạc nũng nịu nhìn Thanh Phong.
“Lấy cho ta một cây kẹo!” Hắn nhìn tên bán kẹo. Thanh Phong lấy trong tay áo mấy quan tiền đưa y rồi cầm lấy cây kẹo hồ lô.
“A..a” Tuyết Lạc há miệng đợi, Thanh Phong hiểu ý liền đút kẹo cho nàng.
”Ăn từ từ coi chừng mắc nghẹn.” Hắn cứ thế mà đút cô ăn hết cây kẹo.
Tảng bộ một hồi thì có một mùi thơm thu hút sự chú ý của Tuyết Lạc, đó chính là đồ nướng.
“Thơm quá a! Chúng ta qua ăn thử đi!” Tuyết Lạc kéo tay hắn đến nơi có mùi hương hấp dẫn đó.
“Ông chủ! Cho ta mỗi thứ 5 xâu!”
“Hai vị ngồi đi! Có liền! Có liền!” Ông chủ vui vẻ nói.
Thức ăn nóng hổi nhanh chóng được mang ra bàn, khói bay nghi ngút khiến hương thơm không ngừng tỏa ra kết hợp với màu sắc sặc sỡ làm Tuyết Lạc không khỏi ‘ực’ nhẹ một cái.
Tuyết Lạc liền cầm một xâu đồ nướng lên và bắt đầu ăn thử.
“Ngon quá a! Chàng cũng ăn thử đi!”
“Nàng nói ngon thì ắt sẽ ngon rồi ta cần gì phải thử nữa.” Hắn đắm đuối nhìn nàng đang ăn rất ngon miệng.
“Lỡ như khẩu vị của ta không giống với khẩu vị của chàng thì sao?” Tuyết Lạc mỉm cười nhìn hắn.
“Ta chỉ thích mỗi đồ ăn nàng nấu thì có gì gọi là không hợp khẩu vị chứ?”
“Khụ, khụ!” Tuyết Lạc đang ăn thì đỏ mặt và bị sặc vì lời nói của y.
”Ăn xong chúng ta qua quán trà kia nghe kể chuyện được không?” Hắn chuyển chủ đề.
“Được thôi! Lâu rồi ta cũng không tới đó.”
Quán trà đông đúc, người tới lui tấp nập chỉ để được nghe Thuyết thư nhân kể chuyện.
“Nào nào, trước mời các chư vị khách quan ngồi xuống, nhấp ngụm trà, hôm nay ta sẽ kể về một nữ tử của lục giới.” Thuyết thư nhân ngồi ở giữa quán trà tay cầm quạt, phong thái tiêu diêu tự tại.
Thuyết thư nhân mở một bức tranh đặt trên giá đỡ, ai nấy xem tranh điều trầm trồ bởi nhan sắc của nữ tử đó.
“Cô ấy tên là Tuyết Lạc!”
“Ông ta sắp kể về nàng kìa.” Thanh Phong dịu dàng nhìn cô.
“Ta cũng muốn xem thử Nhân Giới nghĩ gì về ta.”
“Tuyết Lạc lớn lên ở Hoa Giới nhưng lại là tiểu điện hạ của Ma Giới rồi còn là đại công chúa của Thiên Giới. Một nữ tử không rõ nguồn gốc cũng như thân thế mà lại được như thế thì theo các vị nghĩ thế nào? Chắc chắn dùng không ít quỷ kế.” Thuyết thư nhân vừa dứt câu thì mọi người liền ồn ào tranh cãi.
“Quá rõ rồi còn gì, cô ta chắc hẳn đã dùng không ít thủ đoạn để có được vị trí như thế!” Người thứ nhất nói.
“Cô ta giả mạo Khả Như công chúa hay sao mà gương mặt giống đến vậy.” Người thứ hai nói.
Một tia sáng lao ra làm văng cái bàn của thuyết thư nhân, ông bị chính cái bàn của mình đè lên thảm hại.
“Ông dẹp cái nghề này đi là vừa rồi!” Bạch Thanh Phong cùng Tuyết Lạc từ đám đông bước ra. “Nói xấu người con gái ta yêu thì các ngươi quả thật chán sống rồi!” Mặc hắn đầy sát khí. Tuyết Lạc nhìn hắn với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.
“Đại tiên tha mạng! Tại hạ có mắt như mù không nhìn thấy Thái Sơn.” Thuyết thư nhân quỳ xuống, cúi đầu không ngừng xin tha.
“Thân là Thuyết thư nhân lại đi rắc gieo những thứ ‘dặm mắm thêm muối’ cho người đời, chẳng lẽ lục giới này chưa đủ loạn sao?” Tuyết Lạc chau mày nhìn thuyết thư nhân.
”Tại hạ biết lỗi rồi!” Thuyết thư nhân vẫn quỳ ở đó. Thanh Phong và Tuyết Lạc mặc kệ mọi người mà rời đi.