“Ông còn không biết xấu hổ mà nói!”Tôi mắng:”Là một nhân viên chấp pháp, năng lực không đủ. Suýt chút nữa để một tên tội phạm ung dung ngoài vòng pháp luật, có thể là năm năm, mười năm sau lại có người vì hắn mà phải bỏ mạng. Lúc đó ông có thể gánh vác trách nhiệm này được không?”
Gương mặt già nua của bác sĩ pháp y Tần trở nên tím tái, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Tôi tiếp tục mắng:”Giờ ông muốn làm gì thì làm đi. Chỉ mong lần sau ông tới đừng làm phiền tôi nữa. Tôi chỉ là một người bình thường. Tại sao tôi lại bị khởi tố chỉ vì giúp công an phá án. Cá nhân tôi được hay mất không quan trọng, cứ tưởng tượng thế này đi, nếu sự việc như này cứ tiếp diễn, sau này có ai còn dám hợp tác với cảnh sát nữa không? Lúc đó sẽ tạo ra bao nhiêu vụ án oan sai, nghĩ tới thôi cũng đủ thấy rùng mình.”
Bác sĩ pháp y Tần nhìn Đội trưởng Lâm vẻ mặt chán nản nói:”Đội trưởng Lâm, tôi sẽ viết đơn xin từ chức ngay bây giờ.”
Tôi cười lạnh nói với Đội trưởng Lâm:”Đội trưởng Lâm, tôi đi trước.”
“Đi thong thả!”
Ra khỏi văn phòng, Hoàng Tiểu Đào bất ngờ đập tôi một phát đau điếng, kém chút liền đem bả vai tôi đánh cho trật khớp, cô ấy nói liên thanh:”Mẹ ơi! Một màn vừa rồi quả thật quá kịch tính, Tống Dương, cậu thật đẹp trai a, nhìn thấy mặt bác sĩ pháp y Tần không? Nghẹn thành quả cà tím. Mà cậu cũng thật âm hiểm đấy. Biết Tôn lão hổ mà không nói cho tôi biết, làm tôi đổ mồ hôi hột thay cậu, thật uổng phí tâm tư của tôi”.
“Ai bảo lúc trước cô cũng đâu có hỏi a!”Tôi xoa vai than thở.
“Hừ, chuyện như thế này mà còn chờ tôi chủ động mới chịu nói à!”Cô kích động nói:”Hôm nay thật sự là trút hết cả bực túc. Vị bác sĩ pháp y Tần này ngày thường cậy già lên mặt, độc đoán, lâu nay đã không nhìn thuận mắt, cậu thực sự đã thay mặt đội điều tra chúng tôi trừ đi một mầm họa”.
Tôi cười nói:”Xem ra tôi đã làm một chuyện tốt.”
“Còn hơn cả chuyện tốt, đại sự! Đi, mời cậu ăn cơm, mời cậu ăn cơm ngon!”
“Thôi đi, trước giờ vẫn luôn là cô mời tôi, lương của cô có đủ trả không đấy, hay để lần sau đi.”Tôi xua tay.
“Vậy lần sau gọi Vương Đại Lực cùng nhau đi.”Hoàng Tiểu Đào nói.
Chúng tôi bước ra khỏi đồn cảnh sát, Hoàng Tiểu Đào muốn tự đưa tôi trở lại trường, tôi nói đi xe buýt sẽ tiện hơn, cô ấy tò mò hỏi:”À, tôi hỏi cậu một chuyện, cậu phải nói thật.”
“Cô hỏi đi!”Tôi đáp. .
“Tôi luôn cảm thấy cậu đang thâm tàng bất lộ, phá án như thần, lại quen biết Tôn lão hổ, cậu thành thật cho tôi, cuối cùng thì cậu là ai?”Hoàng Tiểu Đào gặng hỏi.
Tôi dở khóc dở cười nói:”Tôi thật sự là một sinh viên.”
Hoàng Tiểu Đào dùng ánh mắt ngờ vực nhìn tôi, tôi chỉ có thể lộ ra một chút:”Tôi biết Tôn Hoắc lâu rồi. Thực ra chú ấy có chút giao tình với ông nội tôi. …”
“Ông nội của cậu?”Hoàng Tiểu Đào suy nghĩ một hồi:”Là thần thánh phương nào a”.
“Cũng chỉ là một người bình thường thôi”.
“Cậu đang gạt tôi à?”
“Tôi tại sao lại phải nói dối cô ? Được rồi, tôi đi đây.” Tôi mỉm cười.
“Chờ đã!”Hoàng Tiểu Đào đột nhiên chìa tay ra, tôi sửng sốt một chút, cũng bắt tay với nàng. Hoàng Tiểu Đào trịnh trọng nói:”Cảm ơn sự trợ giúp đắc lực của các cậu đối với cảnh sát lần này. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác trong tương lai.”
“Tôi cũng hy vọng thế!”Tôi cười nói.
Đối với tôi mà nói, vụ án này cũng là một bước tiến quan trọng đối với tôi, thậm chí có thể nói là có ý nghĩa phi thường.
Nhưng làm tôi vạn vạn không ngờ tới chính là, lần thứ hai hợp tác cùng Hoàng Tiểu Đào, vậy mà rất nhanh liền đến rồi!