Hạng Trọng cả kinh, suýt chút nữa cũng quăng ly trà xuống mặt đất, hoảng loạn mà đứng dậy, “Đã xảy ra chuyện gì? Sao Tinh Nhi có thể…?!”
Sau khi nghe nhóm gã sai vặt run run rẩy rẩy tự thuật xong, lông mày lão gia tử nhíu chặt lại, không khỏi tê liệt ngồi trở lại trên ghế, bóp chặt giữa trán.
Vũ Văn Dận này sợ là cố ý đưa Tinh Nhi đi, muốn dùng Tinh Nhi uy hiếp mình kết minh cùng hắn đi!
…Không được, ông không thể để Tinh Nhi đi mạo hiểm, ông phải nhanh chóng đi đưa Tinh Nhi về!
Nghĩ xong, Hạng Trọng dẫn người, cũng hấp tấp mà ra phủ.
…
Một đầu khác.
Trong xe ngựa tráng lệ huy hoàng, Hạng Tinh vén rèm cửa sổ xe lên, tò mò lại kinh ngạc cảm thán mà tham quan, cảnh tượng phồn hoa của hoàng thành* lướt qua một đường.
[* Hoàng thành (皇城): Hoàng thành thường dùng để chỉ khu vực giữa kinh đô và cung điện nơi Hoàng đế và Hoàng tộc sống trong các tòa nhà kinh đô của các nước phương đông, được bao quanh bởi tường thành và có cổng độc lập.]Gần đây hình như là có ngày hội gì đó, trên đường lớn của hoàng thành vô cùng náo nhiệt, du khách nối liền không dứt, cửa điếm tiểu quán khách đến đầy nhà, đông như trẩy hội.
Trọng điểm là.
Dọc theo đường đi đều là hương thơm của mỹ thực điểm tâm bay bay khắp nơi, làm bụng nhỏ của nàng kêu một đường.
A ~
Nếu có thể dừng xe, đi xuống ăn ăn uống uống một trận, vậy không biết tốt biết bao nhiêu.
Ý niệm trong đầu của tiểu gia hỏa không che giấu chút nào mà viết lên hết vẻ mặt, tự nhiên là bị mỹ nhân tà mị ngồi một bên thu hết vào đáy mắt.
Hắn nhẹ chống cằm, mắt phượng híp một lát, đã gọi Thanh Phong ngồi cạnh đó, thì thầm vài câu.
“…Vâng.”
Thanh Phong lập tức phân phó xe ngựa dừng lại, bản thân tức thì nhẹ nhàng linh hoạt mà nhanh chóng ra ngoài.
Lại trở về, trong tay đã nhiều thêm một túi gà muối giòn* thơm ngào ngạt, cùng hai cái bánh rán nhân thịt hương thơm bay bốn phía.
[* Diêm tô kê (盐酥鸡): Gà muối giòn.* Tiên nhục thiêu bính (鲜肉烧饼): Bánh rán nhân thịt.]
“…”
Nhận thấy được mùi hương bên trong xe càng thêm nồng đậm, Hạng Tinh lập tức quay đầu, nhìn chằm chằm vào Thanh Phong.
Lại thấy một cánh tay thon dài trắng nõn, trước tiên thu món ăn kia đi.
Môi đỏ chứa ý cười, cố ý quơ quơ trước mặt nàng: “Muốn ăn sao?”
“Ừm!”
Hạng Tinh điên cuồng gật đầu.
“A…”
Tươi cười bên môi nam nhân càng sâu, giữa mày dần dần hiện ra vẻ bất đắc dĩ, “Ngươi không sợ bổn vương sẽ hạ độc ở chỗ này sao?”
——

Gà muối giòn

Bánh rán nhân thịt
☆ ~(‘▽^人)☆ ~(‘▽^人)☆ ~(‘▽^人) (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ ?)