Tuấn Khải bên đây đột nhiên thay đổi tông giọng lo lắng hỏi. “Cậu có thể tự ngồi dậy đi bệnh viện không?”
“….”
“Alo”
“….”
“Alo, cậu còn ở đó không?” Không thấy đầu dây bên kia trả lời. Tuấn Khải cũng dần mất bình tĩnh.
Hòa An bây giờ gần như mất đi tám mươi phần trăm ý thức. Tay nới lỏng điện thoại, cô họng khô rát ho khan liên tục. ngôn tình hài
Tuấn Khải tắt máy. Đang giờ nghĩ trưa nên quyết định bước ra ngoài. Tiến về Trần Nhân đang gục mặt dò danh bạ Hòa An nữa muốn gọi nữa không. Tính ra cậu đã gần như một chút gọi một lần từ lúc sáng tới giờ.
“Cuộc họp chiều nay của phòng ban sẽ dời lại cho đến khi có thông báo của tôi. Chiều nay tôi có việc bận. Báo với mọi người có việc gì đợi tôi ngày mai giải quyết.” Tuấn Khải nói một hơi không cho Trần Nhân có cơ hội phản ứng.
“À, Hòa An hôm nay xin phép vắng rồi. Cậu đừng lo lắng.”
Nói xong ngay lập tức liền bước ra khỏi văn phòng bắt xe về chung cư. Trên đường về lòng cứ nóng như lửa đốt.
“Rốt cuộc tâm tình của mình đối với cậu ta là gì chứ? Chết tiệt. Tại sao lại phải lo lắng đến mức này.”
“Tốt nhất là cậu đừng xảy ra chuyện gì!”.
Taxi vừa dừng lại là anh chạy một mạch lại thang máy. Đúng lúc này thang lại còn chơi vơi trên tầng mười bảy. Không nghĩ nhiều anh chạy ngay lại hướng thang thoát hiểm kéo một hơi dài chạy lên tầng năm.
Lúc đứng được trước cửa phòng thì hơi thở gần như bị đứt đoạn. Hai tay chống lấy đầu gối thở từng hơi để hồi sức rồi với tay nhấn chuông cửa.
Một lần, hai lần rồi ba bốn lần. Chuông cứ reo nhưng không hề có dấu hiệu là có người ra mở cửa. Anh đang rất hoảng sợ. Anh hoảng sợ với chính mình, với chính ký ức của mình. Rõ ràng họ ở ngay trước mắt mà mình không thể nào vươn tay ra giúp được.
Khốn kiếp, rốt cuộc mật khẩu là gì đây. Anh đưa tay vào túi lấy điện thoại ra mới phát hiện tay mình lúc này đã phát run lên.
Nhấn số gọi Hòa An, chuông reo liên tục nhưng không ai bắt máy. Đến cuộc gọi thứ năm thì kết nối báo thành công.
“Ai..” Hòa An phát ra âm thanh yếu ớt từ cuống họng.
“Nói tôi mật khẩu nhà cậu!” Tuấn Khải nói như hét vào điện thoại.
Hòa An lúc này gần như không thể suy nghĩ nhiều, chỉ nghe hỏi và đáp. Bây giờ nghe yêu cầu mật khẩu nhà liền cho mật khẩu nhà. Nếu bây giờ ai hỏi cậu mật khẩu thẻ ngân hàng hay két sắt không chừng cậu cũng cho luôn.
Tuấn Khải nhấn đúng mật khẩu cửa liền mở ra. Cả nhà tối đen như mực. Vội bật đèn rồi đi thẳng lại phòng ngủ. Vì cùng chung cư nên thiết kế phòng óc khá tương đồng. Chỉ cần cảm tính một chút là tìm được ngay nơi Hòa An đang nằm.