“Đã được trải nghiệm rồi, nhưng không sao, ướt một chút cho mát.”
Hắn đi trước, Dư Tri Ý đi phía sau quang mình chính đại mà ngắm, tóc hình như là mới cắt, phía sau gáy rất gọn gàng, dưới tai phải có một nốt ruồi nhỏ, lúc hắn quay người chỗ góc ngoặt cầu thang sườn mặt hoàn mĩ không góc chết lộ ra, một giọt nước rơi xuống từ thái dương, dừng lại trên gương mặt hắn, Dư Tri Ý đột nhiên muốn nhắc hắn lau mặt.
Úc Lê thấy bọn họ xuống lầu thì nói, “Anh Dư, lúc nãy lại bán được một bó hoa, là một anh đẹp trai tới mua, không biết hôm nay là ngày tốt lành gì sao lại có nhiều anh đẹp trai tới vậy, à, đúng rồi, anh nhận được tiền rồi chứ?”
“Ừm, nhận được rồi, cảm ơn Quả Lê.”
“À, anh đẹp trai này tên gì ấy nhỉ, nãy giới thiệu mà em quên mất.”
Úc Lê nhìn Lục Cảnh Niên.
Dư Tri Ý giúp hắn trả lời: “Lục Cảnh Niên.”
“Nhớ rồi, anh Lục đẹp trai.”
Lục Cảnh Niên gật gật đầu, đi lấy chai nước uống dở lúc nãy, mới mở nắp đã nghe Dư Tri Ý nói: “Anh có muốn nếm thử súp ngọt(*) ở đây không?”
Từ gốc là 糖水, món ăn phổ biến của người Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam
Hắn đóng nắp lại, “Được.”
Lục Cảnh Niên thật ra không thích ăn đồ ngọt, Quảng Châu cũng có rất nhiều cửa tiệm bán súp ngọt, hắn không phải người gốc Quảng Châu, cứ tưởng món này là đường nấu chung với nước cũng giống như trà sữa, lúc hắn dẫn cháu trai đi ăn mới biết được súp ngọt cũng có rất nhiều loại, phong phú đến mức hoa cả mắt, mấy thứ kết hợp với nhau cũng rất kỳ lạ, ví dụ như đậu xanh với rong biển, khoai sọ với đậu phộng, hắn đột nhiên muốn nếm thử súp ngọt của Đông Sơn.
Dư Tri Ý đi tới tủ lạnh phía sau quầy, lấy bốn cái ly nhỏ trong suốt dùng một lần ra.
“Ly này là của anh.”” Dư Tri Ý lấy cái ly trên cùng đưa cho Lục Cảnh Niên, lại nói: “Sợ anh ăn không quen, ly này chỉ cho thêm sữa đặc.”
“Cảm ơn.”
Anh lấy hai cái ly trong đó đưa cho Úc Lê, “Quả lê, của em với A Vĩ.”
“Oa, em biết mình cũng sẽ có phần mà, anh Dư tốt nhất. Uầy, sao hai người không bỏ thêm cái gì vậy, là khoai viên không ngon hay khoai sọ không dẻo, là không ăn được đậu đỏ hay thiêu tiên thảo không thơm.”
Lục Cảnh Niên mở nắp ra, một nửa ly màu hổ phách trong suốt, đúng vậy, màu sắc này hắn có thể nhận ra, những sợi ngắn ngắn có chút giống thạch trái cây, “Không sao, tôi thích đơn giản.”
“Nếm thử xem.” Dư Tri Ý đưa cho hắn một cái muỗng trong suốt.
“Cái này gọi là gì? Tôi ở Quảng Châu hình như chưa bao giờ thấy.”
“Thạch hoa cao(*), tôi cũng là tới đây rồi mới biết, được chế biến từ một loại rong biển mọc dưới đá ngầm, có tác dụng làm mát giải nhiệt.”
Lục Cảnh Niên ăn một miếng, trơn mịn, mát lạnh, có vị ngọt thơm của sữa, ngon hơn thạch trái cây, còn có mùi đặc trưng của biển.
“Ăn được không?”
“Cũng không tệ.”
Lục Cảnh Niên ăn rất từ tốn, cúi đầu xúc từng thìa, ăn xong thì đóng nắp lại hỏi Dư Tri Ý vứt rác ở chỗ nào, Dư Tri Ý cầm lấy, “Để tôi.”
Bóng râm đổ dài trên mặt đất, lúc tới thì mới chỉ đổ trên phiến đá lối đi bộ, mặt trời xoay nhanh, bây giờ bóng đã đổ dài ra tận vành đai xanh hóa giữa đường.
“Ông chủ Dư, tôi phải đi rồi.”
Dư Tri Ý cười nói: “Lúc qua đường nhớ chú ý quan sát đèn xanh đèn đỏ.”
Lục Cảnh Niên gật đầu với anh, nhìn về phía quầy hoa, “Trước khi đi tôi muốn mua một bó hoa.”
Dư Tri Ý hơi thất thần, “Anh muốn mua loại nào?”
“Không biết, có giới thiệu gì không?”
“Muốn tặng cho bạn gái hay cho người lớn tuổi?”
Lục Cảnh Niên lắc đầu: “Đều không phải, tặng cho một người trạc tuổi tôi, đàn ông.”
Dư Tri Ý cầm một cành hoa cát tường, cánh hoa mềm mại màu trắng, viền hoa màu tím, “Hoa cát tường được không?”
Lục Cảnh Niên nhìn về phía cành hoa kia, so với hoa hồng thì nhiều hơn một phần thanh nhã, so với bách hợp lại nhiều hơn một phần quyến rũ, hắn không nói được hay không, chỉ hỏi ngược lại Dư Tri Ý: “Ông chủ Dư có thích không?”
Dư Tri Ý gật đầu: “Rất thích.”
“Vậy lấy loại này đi, gói giúp tôi một bó.”
Dư Tri Ý lau tay, lấy tạp dề trên quầy thu ngân mặc vào, lại lấy giấy gói hoa màu xám với màu hồng nhạt từ kệ tủ sau lưng ra, xếp hai tờ giấy xen kẽ với nhau, gấp lại. Lấy kéo cắt một nửa cành hoa, bỏ đi những lá thừa, sau đó đặt lên giấy gói lại, lại lấy một giây ruy băng lụa màu bạc quấn quanh thắt một cái nơ con bướm.
“Được rồi.”
Lục Cảnh Niên cầm lấy, “Bao nhiêu tiền?”
“100 đi.”
“Oa, anh Dư, bình thường anh toàn bán 128 đến 168 mà, quả nhiên, trai đẹp thì có khác.” Úc Lê không biết đi tới từ lúc nào.
Lục Cảnh Niên lấy di động từ túi quần ra, quét mã QR trên quầy thu ngân, ba giây sau điện thoại vang lên tiếng thông báo, “Chuyển khoản Alipay 168 tệ.”
Úc Lê lè lưỡi, cảm thấy xấu hổ.
“Ông chủ Dư,” Lục Cảnh Niên cầm bó hoa đưa cho Dư Tri Ý, “Tiền súp ngọt.”
Dư Tri Ý có chút ngẩn ngơ, từ lúc mở tiệm hoa ở Vũ Hán cho tới thành phố nhỏ này, anh vẫn luôn là người đưa hoa cho người ta, đây là lần đầu tiền có người tặng hoa cho anh, cảm giác này thật sự rất lạ lẫm, giống như có môt con bướm đậu ở trong lòng, rồi lại nhanh chóng vỗ cánh nhẹ bay đi.
“Cho tôi?”
“Không phải cho cậu, mà là tiền chén súp ngọt kia.”
“Vậy, cảm ơn.”
Lục Cảnh Niên cầm lấy chiếc balo nãy giờ vẫn để trên quầy thu ngân, “Tạm biệt.”
“Đợi đã,” Dư Tri Ý cẩn thật đặt bó hoa xuống, móc từ trong tạp dề ra một con dấu, một con dấu rất nhỏ, cậu duỗi tay với Lục Cảnh Niên, “Đưa tay cho tôi, tôi tặng anh một bông hoa đặc biệt.”
Đầu ngón tay Lục Cảnh Niên cong lại, cuối cùng vẫn đưa tay ra, con dấu kia in lên lòng bàn tay hắn, Dư Tri Ý cười rút ra, Lục Cảnh Niên ngay lập tức nhìn thấy một buông hoa mặt cười.
Đó là con dấu hoa mặt cười, Lục Cảnh Niên cong cong khóe môi, “Cảm ơn.”
Đây là nụ cười đầu tiên của hắn ngày hôm nay, Dư Tri Ý nghĩ, hắn cười rộ lên thật đẹp, đáng lẽ phải nên thường xuyên cười như vậy.
hết chương 2
Thạch hoa cao trước khi chế biến

sau khi chế biến, nó là cái sợi trong suốt đó nha.

Chuông gió hình hoa linh lan

Hoa cát tường
