Ở hậu cung này, muốn sinh tồn cũng phải nhờ cái bụng.
Đường Quả liếc mắt đã nhìn ra được An gưng Hương đang nghĩ cái gì. Cô thả thức ăn xuống cho cá, nhìn chúng tranh nhau đớp, cảm thấy thật thú vị.
Rất nhiều người nghe nói Hoàng hậu ở ngoài đình với Hoàng quý phi, còn tưởng rằng sẽ có chuyện, ai ngờ đến lúc cả hai rời đi rồi vẫn không có chuyện gì.
Cũng không thèm nghĩ là, Đường Quả không hứng ra tay với cái thai trong bụng An Ngưng Hương, còn An Ngưng Hương có bầu liên quan chó gì đến cô.
An Ngưng Hương có hầu, càng không thể vì đối phó với Đường Quả mà tự làm tổn thương chính mình. Nàng là Hoàng hậu, địa vị đã vững chắc, chỉ có bị ma ám mới làm chuyện như thế.
Đường Quả về cung, bắt đầu thêu túi thơm.
“Nương nương, lại thêu cho công tử ạ?”
“Không, đây là cho Hoàng thượng.”
Mai Lan kinh ngạc, cẩn thận nghĩ lại tính nương nương nhà mình, cũng không nghĩ là nương nương muốn tranh sủng.
“Đây chỉ là một phần thôi. Thật lâu về sau, mới có thể đến tay Hiên Viên Mặc. Đó là món quà cuối cùng.”
Cô cẩn thận thêu một chữ “Mặc” trong túi, vuốt lên rồi đặt ở chỗ không ai nhìn thấy, sau mặc kệ.
“Từ hôm nay trở đi, Mai Lan em cứ giữa trưa đi mời Hiên Viên Mặc đến dùng bữa cho ta.”
“Mai Lan gật gật đầu, “Dạ, nương nương.”
“Mai Thanh phụ trách cung cấp tin cho người bên Hoàng hậu, nói là ta mời Hiên Viên Mặc đến dùng bữa, còn lại không cần nói gì thêm.”
Hoàng hậu thích Hiên Viên Mặc, chắc chắn sẽ mượn cớ để chặn Hiên Viên Mặc qua đây, cũng chính là mục đích của cô.
Quả nhiên, sau hôm đó, ngày nào Hiên Viên Mặc cũng nhận được tin Hoàng quý phi mời hắn đến ăn trưa. Nhưng cứ mỗi lần hắn định đi lại nhận được tin Hoàng hậu mời, khiến hắn nhớ đến anh hắn nói ban ngày không cần đến cung Hoàng quý phi, nên dứt khoát đi cung Hoàng hậu.
Ngày nào cũng như ngày nào, rốt cuộc hắn cho Lý công công không cần báo tin Hoàng quý phi nữa.
Thật ra, hắn cũng muốn âm thầm quên đi cảm xúc trong lòng.