Giản Tùy Anh cực kì tự tin vào dáng người của mình, nhưng không biết Lý Ngọc có hứng thú với đàn ông không nên hắn một bên chầm chậm cởi áo, một bên quan sát Lý Ngọc.
Nếu cậu có hứng thú với đàn ông thì chẳng có lý gì khi hắn cởi hết mà không phản ứng.
Nhưng khi cởi xong áo rồi mà thái độ Lý Ngọc vẫn chẳng có gì thay đổi, chỉ có tay hơi nâng lên để đề phòng hắn ngã thì đỡ được ngay.
Trong lòng Giản Tùy Anh có chút uể oải: “Cậu đỡ anh chút, anh cởi quần.”
Lý Ngọc đỡ lấy tay hắn, Giản Tùy Anh dùng một tay cởi quần, xoạt xoạt vài cái quần liền rớt xuống chân.
Hắn nâng một chân lên, còn chân kia thì không dám nhúc nhích. Ống quần vướng ở mắt cá chân mà không thể nào đem chân kia rút ra được. Không còn tay nào để làm nên phải lắc lắc chân mấy cái, hắn phải rất cố gắng để làm động tác này vì thực sự là chân rất đau, không hề có chút giả vờ nào.
Lý Ngọc hơi động người, nhìn nhìn chân hắn nhưng cũng không có động tác nào thêm. Cậu không biết có phải là do di truyền hay không nhưng cả Giản Tùy Lâm hay Giản Tùy Lâm tay chân không những dài mà còn nhìn rất được. Nhưng cũng chỉ là cái vỏ bề ngoài, bên trong thật sự là…..
Giản Tùy Anh cắn răng đem quần cởi ra, thật sự là khiến hắn đau đến mức phải kêu lên.
Cởi xong quần dài, giờ đến quần lót.
Rốt cuộc Lý Ngọc cũng không nhịn được nữa bèn nói: “Anh Giản, nước sôi, em đi nhìn đã.”
Giản Tùy Anh liếc một cái, thấy cậu tránh né không muốn nhìn hắn, nghĩ bảo có manh mối rồi, vì vậy mà càng không muốn cho cậu đi: “Này, giờ mà đi thì anh làm thế nào.”
So về mặt dày thì chẳng ai qua nổi Giản đại thiếu gia, nếu mông trần mà quyến rũ được cậu thì tội gì mà không làm. Hắn chẳng thèm ngượng ngùng, dáng người hắn rất đẹp đấy.
Trên trán Lý Ngọc đã toát mồ hôi, cảm thấy Giản Tùy Anh cố tình trêu đùa mình. Nhưng cậu thấy bản thân cũng quá nhạy cảm, trên mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng: “Vậy anh cởi đi.”
Giản Tùy Anh chẳng thấy xấu hồ mà cởi quần lót ra luôn, cậu em nhỏ liền bật ra. Hắn để quần tuột xuống dưới chân rồi đem đẩy nó ra ngoài.
Lúc nhấc chân phải, Giản Tùy Anh cố tình kêu một tiếng, cả người trần truồng liền dựa vào người Lý Ngọc.
Lý Ngọc bị dọa sợ nhanh tay ôm lấy hắn.
Lúc ngã, môi Giản Tùy Anh còn trượt nhẹ qua má Lý Ngọc, hắn giương mắt lên nhìn cái tai đỏ ửng của cậu.
Phát hiện này làm Giản đại thiếu gia kích động một chút, hắn thấy cậu nhóc này thật sự rất đáng yêu và ngon miệng. Vừa có sự ngượng ngùng của thanh niên mới lơn, lại vừa có sự chững chạc, trầm tĩnh của một người đàn ông. Hơn nữa khuôn mặt lại xinh đẹp, đi tìm chỗ nào được loại hình cực phẩm như cậu.
Giản Tùy Anh hạ quyết tâm ngay lập tức, con người sống một đời phải tận hưởng lạc thú trước mắt, hắn chẳng thèm quan tâm cháu trai của ai hết, có cái gì mà hắn không thể làm.
Lý Ngọc không biết lấy đâu ra sức mà nửa ôm nửa dìu hắn vào bồn tắm lớn, mở nước ra rồi chạy biến: “Em đun mì, anh tắm đi.”
Giản Tùy Anh nhìn bộ dáng chạy chối chết của Lý Ngọc cười nhếch mép.
Thật sự vẫn là con nít, hắn thấy ngày mà hắn đem cậu nhóc này áp dưới thân tận tình yêu thương đã không còn xa.
Giản Tùy Anh ung dung tắm rửa, mãi vẫn không thấy Lý Ngọc vào. Có khi đã dọa cậu sợ thật.
Hắn nghĩ nghĩ rồi khóa vòi nước lại, rút khăn tắm ra lau người mới gọi: “Lý Ngọc, lấy cho anh bộ quần ngủ”
Lúc sau thấy Lý Ngọc cầm quần áo đến, ánh mắt vẫn tránh né, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Giản Tùy Anh cố tình trêu cậu: “Làm sao vậy, cứ như con gái, xấu hổ cái khỉ gì chứ. Cậu không phải đàn ông hả? Cái anh có cậu cũng có còn thẹn thùng cái gì.”
Lý Ngọc cau mày, há miệng định nói nhưng lại thôi vì cậu biết có nói gì thì người thiệt vẫn là mình.
Giản Tùy Anh cười không ngừng: “Dáng người anh thế nào? Rất đẹp phải không. Một tuần đi tập ít nhất hai ngày đấy. Đến đây dìu anh.”
Lý Ngọc khổ sở lê đến chỗ bồn tắm, mặt không chút thay đổi dìu hắn đứng lên, vừa ôm vừa kéo hắn ra khỏi bồn tắm lớn.
Giản Tùy anh vừa mặc đồ ngủ vừa ghé vào tai Lý Ngọc nói: “Lý Ngọc, cậu có biết đàn ông nên luyện tập chỗ nào là tốt nhất không?”
Lý Ngọc cứng người: “Không biết.”
Giản Tùy Anh cười đen tối: “Thắt lưng, thắt lưng là cái quan trọng nhất, sau này cậu sẽ hiểu… Này, anh hỏi thật, đã ngủ với ai chưa?”
Lý Ngọc hơi cắn cắn môi nhẫn nại.
Giản Tùy Anh trong lòng đã cười đến nghiêng ngả, sao lúc trước hắn không biết cậu nhóc này lại dễ thương như vậy chứ.
“Cậu không nói cũng không sao, anh không ép. Nhưng anh Giản này có thể truyền cho cậu không ít kinh nghiệm đấy, đủ dùng cho nửa đời sau luôn.”
Nói xong cúi đầu nở nụ cười.
Lý Ngọc hít vào một hơi thật sâu, nếu không phải cậu khiến hắn bị thương, hơn nữa hắn còn là anh trai của Giản Tùy Lâm thì nhất định sẽ rời khỏi đây ngay lập tức. Cái loại đàn ông chớt nhả này làm cậu thực sự nghi ngờ về vấn đề huyết thống của hắn với Giản Tùy Lâm.
Giản Tùy Anh chật vật mới mặc xong quần áo, Lý Ngọc dìu hắn đến bàn ăn.
“Anh Giản, anh ăn đi, em về.”
“Ơ? Sao đã đi luôn?”
Lý Ngọc cứng rắn nói: “Mẹ em đang chờ cơm ở nhà.”
Giản Tùy Anh có chút thất vọng, hắn cứ nghĩ Lý Ngọc sẽ ngồi ăn cùng hắn bữa cơm. Nhưng hắn cũng không thể vì cái chân bị thương mà bắt Lý Ngọc ở lại được.
Lý Ngọc đi rồi, Giản Tùy Anh cũng chẳng còn hứng ăn cái gì.
Nhìn căn nhà trống không chẳng có lấy chút hơi người lại làm hắn có chút hối hận lúc nãy đùa quá chớn, không biết cậu có giận hắn không.
Lý Ngọc ở lại chơi với hắn thì tốt.