Nàng vừa nói trong phòng Chu Tử Quyên có để lại manh mối, vẻ mặt người Ngô gia đều có chút hốt hoảng, ánh mắt Tạ Cát Tường đồng loạt đảo qua, cuối cùng cùng Triệu Thụy liếc nhìn nhau, hai người cùng đi nhà Ngô Hổ bên cạnh
Nhân khẩu nhà Ngô Hổ đã được Tô Thần điều tra rõ từ sớm, nhà bọn họ tổng cộng chỉ có ba người, phụ thân Ngô Hổ sớm đã qua đời, một mình hắn hiếu thuận mẫu thân góa bụa thân thể không được tốt lắm, sau đó cưới người không thành được mối nhân duyên với Ngô Đại Lượng – Lý Phương Nhi, trong nhà liền có thêm một người.
Dù vậy, nhà bọn họ ở trong thôn cũng xác thật ít người, rất dễ bị ức hiếp.
Cũng may Lý Phương Nhi đanh đá, ai khi dễ nhà bọn họ, nàng liền đánh tới tận cửa, nếu không phải Ngô Đại Lượng luôn muốn “nối lại duyên xưa”, cả nhà Ngô Hổ cũng sẽ rất hoà thuận.
Khi Tạ Cát Tường cùng Triệu Thụy đến trước cửa nhà Ngô Hổ, nhìn thấy người một nhà đều ngồi ở trong viện, trầm mặc không nói lời nào.
Nhìn thấy Triệu Thụy tiến vào, người một nhà vội vội vàng vàng đứng dậy, Lý Phương Nhi còn tiến lên đỡ bà bà Ngô Vương thị chân cẳng không tiện đi lại đứng lên.
Sắc mặt Ngô Hổ tái nhợt, nhưng cũng không phải quá tối tăm, hắn tiến lên, còn rất quy củ hành lễ: “Triệu đại nhân, Tạ đại nhân.”
Triệu Thụy nheo đôi mắt lại đánh giá hắn, thấy đôi mắt đen nhánh của hắn hết sức sạch sẽ, ánh mắt thẳng thắn, không hề né tránh, trong lòng cũng có suy đoán đại khái.
Loại tội phạm nào Nghi Loan Tư cũng đều có, có điên cuồng không kiêng kỵ, có lạnh nhạt ích kỷ, cũng có ôn hòa thanh nhã.
Mặc kệ loại sát nhân nào, Triệu Thụy đều thích quan sát mắt đối phương.
Mặc dù biểu tình gương mặt khống chế cực tốt, nhưng ánh mắt một người không biết nói dối, cho dù có thể lừa gạt, cũng chỉ có thể lừa gạt nhất thời, không thể lừa được một đời.
Ngô Hổ chỉ là người bình thường, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy bước đi tiếp theo.
Hắn hẳn không phải kẻ giết người.
Nhưng mà suy đoán cũng chỉ là suy đoán, nên hỏi vẫn cần phải hỏi.
“Ngô Hổ, ngươi cũng biết Ngô Chu thị bên cạnh đã chết ở từ đường đêm qua chứ?”
Ngô Hổ nói: “Biết.”
Hắn dừng một chút, cũng không cần Triệu Thụy lại hỏi tiếp, gọn gàng dứt khoát trả lời: “Nhà ta tối hôm qua đi ngủ sớm, dùng xong cơm tối cả nhà liền thổi đèn, xác thật không có nghe được bất kỳ động tĩnh nào bên nhà hàng xóm, cũng không biết bên đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng người không phải ta giết, cũng không phải Phương Nhi giết.”
Ngô Hổ là người thẳng tính, nếu không phải như thế, cũng sẽ không trực tiếp chạy đến bên cạnh đánh lộn với Ngô Đại Lượng của nhà Ngô Trường Phát.
Tuy rằng cuối cùng làm lớn chuyện đến nỗi Lý Phương Nhi khóc nháo với hắn, nhưng Ngô Hổ cũng thật sự không giống như người có thể nhẫn nhịn.
“Tên chó Ngô Đại Lượng trước kia ghét bỏ nhà tức phụ ta nghèo, không chịu cưới nàng, chờ ta cưới được bảo bối này về nhà, hắn lại cảm thấy ta được tiện nghi, mỗi ngày đều không biết xấu hổ cứ lãng vãng trước mặt tức phụ nhà ta, thật là người quá ghê tởm.”
Ngô Hổ nhìn thoáng qua Lý Phương Nhi đang rơi lệ, đặc biệt tức giận: “Từ khi tức phụ ta định thân với ta, một lòng hướng về nhà ta, hiếu thuận với nương ta còn hơn cha mẹ ruột nàng, nếu ta còn hoài nghi tức phụ mình, ta không phải là con người.”
Hắn nói một hồi, khiến Lý Phương Nhi cảm động khóc lóc thảm thiết, cũng khiến Ngô mẫu cảm thán theo.
Thân thể nàng không tốt, đi đứng không tiện, Lý Phương Nhi gả lại đây thì cả ngày hầu hạ nàng áo cơm cuộc sống hàng ngày, cũng không ngại hôi dơ, con dâu như vậy, đốt đèn lồng cũng tìm không thấy.
“Hàn bà tử (mẹ chồng nạn nhân thứ nhất) coi thường Phương Nhi, ghét bỏ nhà Phương Nhi nghèo, nàng chỉ thích đứa cháu ngoại gái họ hàng xa kia của nàng, nhưng Chu Tử Quyên nào có thể là người tốt gì? Nếu không phải do nàng, hài tử của Lý Tố Mai sao lại không còn?”
Ngô mẫu thở dài nói một câu, ngược lại đã khiến Tạ Cát Tường giật mình.
Hôm qua bọn họ cũng chưa tới dò hỏi Ngô Hổ, hôm nay ngược lại có thêm thu hoạch mới.
Kim nhị cô nương có người trong nhà oán hận, Ngô Chu thị (nạn nhân thứ nhất) lại có hiềm khích với chị em dâu? Kể từ đó, vụ án đột nhiên rõ ràng hơn rất nhiều.
Một người bị giết, một người khác luôn có thể giết hắn bởi vì đủ loại nguyên nhân.
Bọn họ truy tìm, chính là nguyên nhân này, hơn nữa thông qua nguyên nhân này tìm hiểu nguồn gốc, cuối cùng điều tra rõ hung thủ.
Tạ Cát Tường ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Thụy, lại phát hiện hắn cũng nhìn mình, đôi con ngươi như ngọc thạch đen, sánh lập loè không khác gì Tạ Tát Tường.
Bọn họ đều biết, động cơ giết người đã trồi lên mặt nước.
Khuôn mặt Tạ Cát Tường tròn tròn, cười rộ lên như bầu không khí vui mừng, nàng nói với Ngô mẫu: “Đại thẩm, việc Lý Tố Mai đẻ non, ngài có biết tường tận không?”
Ngô mẫu nhìn nhìn nàng, thái độ lập tức mềm mỏng, lời nói cũng nhiều hơn.
“Đại khái là năm trước, cũng vào ngày mùa hè, lúc ấy Ngô Đại Lượng luôn muốn nói chuyện với Phương Nhi, Phương Nhi ghê tởm hắn, không muốn để ý đến hắn, nên nói với Hổ Tử việc này, Hổ Tử tự nhiên không thể để yên.”
Tạ Cát Tường mơ hồ nhớ rõ hôm qua Ngô gia đã nói, bởi vì Ngô Đại Lượng nói chuyện với Lý Phương Nhi, Ngô Hổ mới đi tìm Ngô Đại Lượng kiếm chuyện.
Ngô mẫu thở dài, thoạt nhìn rất là khổ sở: “Lúc ấy Hổ Tử rất tức giận, liền muốn đánh Ngô Đại Lượng một trận, ta và Phương Nhi lập tức chạy đi khuyên bảo, muốn hù dọa thì cứ hù dọa, hàng xóm nhà nông với nhau, nếu thật sự đánh chết, sao còn sống trong thôn được nữa?”
Lý Phương Nhi nói cho Ngô Hổ biết, đại ý cũng chỉ muốn cho trượng phu đánh Ngô Đại Lượng một trận, không cho hắn lại tiếp tục đến tìm mình gây phiền toái như vậy được rồi.
“Ai có thể ngờ được, Chu Tử Quyên tàn nhẫn như vậy,” Lý Phương Nhi đột nhiên mở miệng, “Nàng thừa dịp Hàn thẩm lôi kéo nương ta, thừa dịp náo loạn đụng vào bụng Lý Tố Mai, thân thể Lý Tố Mai vốn đã không tốt, va chạm này lập tức khiến nàng xuất huyết.”
Hốc mắt Lý Phương Nhi phiếm hồng, hiển nhiên bị tình cảnh ngay lúc đó làm sợ: “Chu Tử Quyên cho rằng không ai thấy, nhưng lúc ấy ta đứng trước cửa nhà bọn họ, chứng kiến rõ ràng.”
Ngô Hổ tới cửa kiếm Ngô Đại Lượng, kết quả làm hại Lý Tố mai đẻ non hơn nữa còn bị thương thân thể, từ đây về sau không thể có thai, cũng từ lúc đó Ngô Đại Lượng cũng không còn tới quấy rầy Lý Phương Nhi nữa, mà Ngô Hổ cũng không còn tới cửa nhà bên cạnh.
Quan hệ của người hai nhà, lập tức bị đóng băng.
Tạ Cát Tường đột nhiên hỏi: “Vậy Lý Tố Mai có biết có người làm hại nàng không?”
Mất đi hài tử và sức khỏe, có thể còn nghiêm trọng hơn đấu khẩu với người trong thôn hoặc là ăn trộm gà rất nhiều.
Tạ Cát Tường nghĩ đến bộ dáng không đứng được lâu của Lý Tố Mai, trong đầu lập tức bắt đầu suy luận.
Lý Tố Mai từng mang thai, lại bị đẻ non, đối với bộ dáng nữ tử khi mang thai, đại khái là rất rõ ràng.
Nàng biết Chu Tử Quyên hại nàng không thể sinh đẻ, cũng oán hận Chu Tử Quyên hại chết hài tử của nàng, bởi vậy cả ngày đều quan sát Chu Tử Quyên, nhìn thấy nàng có dị thường, lập tức để ý.
Ngươi không cho ta sinh, ta lập tức phải lấy mạng ngươi.
Nghĩ như thế, ngoại trừ áo cưới, trang điểm đậm cùng từ đường, hết thảy đều được thông suốt.
Nhưng Lý Phương Nhi lại nói: “Có thể Tố Mai tẩu tử không biết, lúc ấy nàng ngồi ở bàn đá trong sân nhà bọn họ, đang nhắm mắt dưỡng thần, thoạt nhìn sắc mặt rất kém.”
Tạ Cát Tường hơi hơi sửng sốt: “Nàng không biết?”