Elton không dám nói, lúc trước chọn Nguyên Húc làm vật thí nghiệm đầu tiên là vì thấy được cậu có lai lịch yếu, hơn nữa còn dành tình nghĩa nhiệt huyết cho mình Bạch Tân Nhạc, rất thích hợp để thôi miên, ai ngờ đâu Lâu Khải lại thua trên người cậu được.
“Cậu cảm thấy trạng thái bây giờ của Nguyên Húc là giả vờ?” Lâu Khải cúi đầu nhìn quyển sổ da.
“Cũng không nhất định.” Elton buông tay: “Tôi thử ẻm rồi, nhưng bạn trai này của cậu cảnh giác cao lắm, không hỏi được gì.”
Gã nghĩ nghĩ, tiếp tục nói: “Cậu cũng điều tra tư liệu của ẻm, chỉ là một cậu nhóc bình thường, kỹ thuật diễn xuất khẳng định cũng tàm tạm, nếu ẻm làm bộ mất trí nhớ thì hai người ở chung lâu như vậy có thể nhìn ra.”
Lâu Khải không nói.
Nguyên Húc có phải đang giả vờ hay không hắn không biết, nhưng hắn biết kỹ thuật diễn xuất của đối phương không tồi.
Chỉ là, nếu tất cả Nguyên Húc dành cho hắn đều là giả vờ… Lâu Khải phát hiện mình vừa nghĩ đến khả năng này, trong lòng đã dâng lên một sự bực bội không thể hình dung.
“Cậu đừng vội.” Elton ý thức chỉ số tâm tình của hắn giảm xuống đáng kể, vội vàng nói, “Mặc kệ là giả hay thật, nếu cậu thích thì bằng năng lực của cậu, ẻm có thể chạy trốn ư?”
Lâu Khải từ trong suy nghĩ hoàn hồn, ném quyển sổ da trâu cho gã, lạnh nhạt, “Nếu Sầm Khê có gì khác thường lập tức báo cho tôi trước.”
Elton cợt nhả: “Chỉ cần cậu không đóng gói tôi gửi về lão già kia thì cái gì cũng có thể.”
Lâu Khải đuổi người đi, nhìn đồng hồ, đã là 11 giờ trưa. Từ trước giờ hắn luôn có tư tưởng ngày nghỉ không đi làm, nhưng nghĩ đến căn nhà trống rỗng kia, theo bản năng sinh ra mâu thuẫn với căn nhà đó.
Vốn dĩ định ăn trưa ở nhà hàng thường tới, nhưng không ngờ vừa cầm điện thoại lên, đã thấy được tin nhắn quản gia gửi cho hắn, nói Nguyên Húc đang ở nhà.
Bước chân của Lâu Khải dừng lại, khoé miệng không khỏi cong nhẹ.
Lúc Nguyên Húc vẽ nhập tâm, đột nhiên cảm giác phía sau có một tầm mức nóng bỏng nhìn mình, vừa quay đầu lại đã thấy người trong tranh đang đứng phía sau cậu, thần sắc bất định chăm chú nhìn cậu vẽ.
… Nguyên Húc hít một ngụm khí lạnh vào phổi.
“Cục cưng, sao anh đột, đột nhiên về vậy.” Cậu chột dạ che giá vẽ phía sau, hư trương thanh thế*, ngoài mạnh trong yếu, “Sao vào phòng vẽ của em lại không gõ cửa.”
(*Hư trương thanh thế: Phô bày lực lượng một cách rầm rộ mà thực ra không có gì đáng kể.)
Vừa nói xong đã cảm thấy hối hận, vì hôm nay không có Lâu Khải ở nhà nên cậu lơi lỏng cách giác, không có khóa cửa.
“Gõ cửa sẽ không nhìn thấy cậu đang vẽ thứ này.” Dáng người Lâu Khải cao, dễ dàng xuyên qua đỉnh đầu và bả vai của Nguyên Húc nhìn bức tranh kia.
Toàn bộ bức tranh đều là màu tối, gần như đen tuyền, chỉ có màu đỏ nhạt lộ ra trên môi hắn.
Có thể sử dụng loại màu sắc này để thể hiện rõ ràng tính dãn nở như thế, nếu không phải người trong tranh là bản thân thì có lẽ Lâu Khải sẽ khen ngợi một tiếng vẽ hay.
“Đây chính là em đã cực khổ vẽ suốt buổi sáng.” Nguyên Húc giậm chân, “Chẳng lẽ vẽ không tốt hả!”
“Tốt.” Ánh mắt của Lâu Khải tối sầm, vươn tay túm cổ áo của Nguyên Húc kéo người nọ đến trước mặt mình, “Người thật đang ở ngay trước mặt cậu, hà tất gì phải đi tìm tranh.”
Nguyên Húc cho rằng mình sắp bị đánh cẩn thận hé hai mắt ra, phát hiện Lâu Khải chỉ nhìn cậu, không có ý động thủ. Chỉ là, biểu cảm của đối phương rất nguy hiểm, cậu liếm môi, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay đẩy Lâu Khải ra, “Em không vẽ nữa, chúng ta đi ăn cơm đi, em đói bụng.”
Cánh mũi cậu động động, “Trưa nay ăn thịt kho tàu hả? Em ngửi được mùi thơm!”
Nói đến cũng thú vị, lúc cậu vừa đến trên bàn toàn là cơm Tây, nhưng dạo này đồ ăn Trung ngày một nhiều thêm.
Đôi mắt của chàng trai đảo quanh, nhìn xung quanh chứ không nhìn vào mình, cứ như cảm nhận được nguy hiểm, lại bị người ta đè chặt, chỉ có thể vô cùng đáng thương rụt cổ như động vật nhỏ.
Tâm tình của Lâu Khải chuyển biến tốt đẹp chút, nhìn bức tranh cũng không cảm thấy bị mạo phạm.
Nếu Nguyên Húc sẵn lòng vẽ hắn, chứng tỏ những khát cầu và nhiệt tình kia cũng không phải giả vờ hoàn toàn.
Hắn buông Nguyên Húc ra, nhìn đối phương lon ton chạy ra cửa phòng vẽ, quay đầu nhìn hắn, “Đi thôi.”
Bọn họ cùng nhau lên bàn cơm.
Lúc Nguyên Húc ăn cơm hết sức chuyên chú, chuyện lén trộm vẽ tranh sắc đồ căn bản là loại việc nhỏ không cản trở cậu ăn cơm nhiệt tình. Chỉ là chờ cậu ăn xong, cảm giác xấu hổ bị người khác bắt gặp lại xuất hiện.
May mắn sau khi ăn xong vài phút, Chu Nguyên Lượng đã gọi điện cho cậu, giải thoát cậu khỏi hoàn cảnh xấu hổ.
“Buổi chiều anh có đi làm không?” Nguyên Húc cúp máy, hỏi.
“Không đi.” Lâu Khải trả lời nói, nhìn lướt qua, hiểu rõ: “Cậu muốn ra ngoài?”
“Chu Nguyên Lượng tìm em.” Nếu không có chuyện xảy ra ban nãy, Nguyên Húc khẳng định sẽ ở nhà, nhưng sự xấu hổ ban nãy còn chưa tan hết, cậu nhất thời không sinh ra nổi sắc tâm.
“Đi đi.” Lâu Khải thờ ơ đáp.
Thấy bộ dạng này của hắn, Nguyên Húc sinh ra vài phần áy náy, như là vất vả lắm mới có kỳ nghỉ, thế mà bản thân lại vứt bạn trai trong nhà, một mình ra ngoài chơi.
Cùng lắm cậu rất nhanh đã lắc đầu, vứt bỏ ý tưởng kỳ quái trong đầu ra. Dựa vào tính cách của Lâu Khải, độ chừng chỉ ước cậu đi nhanh lên, nếu ở nhà chỉ có hai người thì lại muốn chiếm tiện nghi của hắn, muốn làm ầm lên với hắn.
Trước khi đi Nguyên Húc lên phòng vẽ, lấy vải trắng trùm lên bức tranh.
“Hy vọng lúc tao về mày vẫn còn ở đây.” Nguyên Húc nhìn tranh thở dài.
Nếu bức tiểu hoàng đồ bị nhìn thấy… thì có khả năng đây là lần cuối được nhìn thấy nó.
Bởi vì lo lắng sau khi thu xong bị tính sổ, Nguyên Húc nói với Lâu Khải một tiếng bèn nhanh như chớp chui vào trong xe.
Lâu Khải nhìn cậu đi xa, đứng ở cửa sổ rũ mắt trầm tư chốc lát, lập tức đi đến phòng vẽ.
Ban nãy Nguyên Húc cứ cố ý đuổi hắn khỏi phòng vẽ, ngoại trừ bức tranh bị hắn bắt được, trong đó độ chừng còn có bí mật không thể nói.
Lâu Khải vừa vào cửa đã nhìn thấy bức tranh bị vải trắng trùm lên đầu tiên, xốc vải lên xem, rồi nhìn quanh phòng tránh một vòng, nhanh chóng xách hai bức tranh cũng bị trùm y vậy trong góc ra.
Lâu Khải xốc vài lên nhìn, lâm vào im lặng.
Nhìn thấy ba bức tranh này, lòng hoài nghi của hắn dành cho Nguyên Húc đã giảm xuống không ít.
Nếu Nguyên Húc không có bị thôi miên, tất cả đều là giả, thì độ chừng không thể vẽ nhiều chân dung của hắn như vậy.
——Nói là tranh chân dung, nhưng Lâu Khải trái lại cảm thấy giống hoàng đồ hơn.
Theo lý mà nói, giờ phút này chắc nên cảm giác bị mạo phạm, nhưng, trong lòng hắn lại không có chút buồn bực nào.
Hắn đặt bức tranh về vị trí cũ, giơ tay sờ lên không biết mình nhếch cao khoé miệng lúc nào, thần sắc dừng lại.
Hắn vậy mà cười… ảnh hưởng của Nguyên Húc đối với hắn đã vượt qua phạm vị hắn đánh giá.