– Nàng rất hay bị ám toán sao?
– Phải.
– Ai lại muốn giết vương phi của bổn vương?
– Người của Ngũ gia.
– Là kẻ nào?
– Mặc ta.
– Giờ nàng là vương phi của bản vương,nói mặc là mặc thế nào?
– ….
Giọng Âu Dương Phong Ngạn bộc lộ rõ ý cười. Ngũ Thiên Kiều chỉ có thể chậc lưỡi tức giận cho qua. Nhìn dáng vẻ ủy khuất của nàng như vậy,hắn lại càng được nước lấn tới,khúc khích bên tai nàng những câu hỏi nhàm chán khác. Mà nàng thì vẫn mặt lạnh như vậy,không trả lời,chỉ chậc lưỡi coi như bản thân điếc không nghe thấy gì.
Hai người bọn họ một nam một nữ cứ thế bế nhau vào trong lễ đường. Người đi rồi,Mặc Thừa Ân mới vội vàng đứng dậy. Sự thay đổi vô lí của vương gia là điều khó chấp nhận nhưng nếu bây giờ ở đây thắc mắc chi bằng giữ cái mạng nhỏ này trước. Y kéo bà mai đang run rẩy quỳ trên đất đứng dậy:
– Nhanh,vào trong hoàn thành nốt lễ bái đường.
– Dạ dạ, Mặc thống lĩnh.
– Ngươi ( Chỉ Khiểm Thúy cũng đang quỳ) nhanh chóng vào trong hộ tống vương phi.
– Dạ dạ.
– Người đâu,kèn trống linh đình lên. Đừng làm lỡ giờ lành.
Bọn họ dẫu đang ngơ ngác nhưng trông dáng vẻ gấp gáp như cháy nhà đến nơi của Mặc Thừa Ân thì cũng chỉ đành chấp thuận mà làm theo. Đèn trống linh đình,người ra kẻ vào bắt đầu tấp nập. Ngày hôm ấy,xú nữ bị ghẻ lạnh của phủ thừa tướng, Ngũ Thiên Kiều cùng vương gia tàn ác số khổ khắc thê, Âu Dương Phong Ngạn chính thức nên duyên phu thê,mở ra hàng ngàn những câu chuyện đồn đại biến tấu qua lời kể của người dân chứng kiến cảnh tượng hai người họ lời qua tiếng lại trước lễ bái đường.