Thế nhưng, cũng vì Lã Vọng Thiên tương đối bình thường, cho nên mới bị mấy câu nói của Chân Lợi Kiếm chọc giận. Nếu là cha chú của hắn mà nói, thì có lẽ sẽ không nghe ra vẻ châm biếm hay thái độ gây sự của y, hoặc nếu có dùng trí thông minh mà nhận ra, thì cũng lười không buồn quản. Lã thiếu lâu chủ thì lại khác, hắn nào có thể nhịn được, bèn nói:
“Vị công tử này nếu là chê cười tại hạ những cái khác thì không nói. Thế nhưng khinh thị tài bói toán của ta thì không được!”
Đoạn, Lã công tử bắt đầu nhìn chằm chằm họ Chân, chuẩn bị bói một quẻ, xem thử xem tên trước mặt sẽ gặp những tai ương gì còn cà khịa một lượt.
Ai dè, đã không nhìn tới thì thôi, nhìn rồi lại khiến sắc mặt Lã Vọng Thiên đại biến!
oOo
Khoan kể Lã thiếu lâu chủ là thấy chuyện gì mà kinh ngạc đến như vậy, trước hết kể một chút việc của Hàn Ngọc Sương.
Tuy huyết mạch truyền thừa của Hàn gia không có đặc sắc và nổi tiếng như Lý gia, thế nhưng cũng không hề tầm thường. Có thể nói trong các dòng họ của nhân tộc, tầm quan trọng của huyết mạch tinh thuần đối với Hàn gia là đệ nhất. Chả thế mà hoàng thất Đại Hàn thậm chí không cấm anh em họ cưới nhau. Phạt Hải Kiếm Thánh và Hàn Thanh Ca tính ra chính là một ví dụ. Tất nhiên, nếu so với yêu tộc thì bấy nhiêu cũng không tính là gì.
Mà một trong các điểm đặc biệt của người nhà họ Hàn là họ có thể nhận ra nhau qua cảm ứng huyết mạch. Quan hệ càng gần gũi, huyết mạch càng tinh thuần thì cảm ứng lại càng mạnh. Quan hệ nếu chỉ là họ hàng xa, thì chí ít khoảng cách đủ gần cũng vẫn có cảm ứng.
Nếu quan hệ gần gũi dạng như anh em sinh đôi, thậm chí có thể sinh ra tâm ý tương thông, thần giao cách cảm, dù ở xa vạn dặm cũng có thể cảm nhận rõ ràng tâm tình của đối phương. Gia chủ Hàn gia năm xưa và Phạt Hải Kiếm Thánh chính là ví dụ rõ ràng nhất. Tương truyền, năm xưa khi Hàn Xuân Phong qua đời tại Đại Yến, Kiếm Thánh lúc bấy giờ đã già yếu ở tận Đại Hàn cảm nhận được, vì đau thương mà chả bao lâu sau cũng cưỡi hạc về trời.
Tuy quan hệ giữa Hàn Ngọc Sương và Hàn Thu Thủy không tính là gần, thế nhưng Hàn Thu Thủy lại có huyết mạch cực tinh thuần, nếu không cũng không trở thành ứng viên sáng giá nhất cho chức tộc trưởng khi trước. Thành thử, Hàn Ngọc Sương từ lúc đặt chân đến thành Bạch Đế đã sớm có cảm ứng. Chả qua, khi ấy xét thấy thời cơ chưa thích hợp nên đợi tới vừa rồi Hàn Thu Thủy ở gần, bà ta mới đi tìm gặp.
Hàn Thu Thủy lúc bấy giờ đang trông tiệm hộ ông chủ Hoàng. Hạ Hầu Duyệt bị Hồ Ma Huyền Nguyệt bất ngờ cho xung quân, gần như là hôm trước nhận lệnh, hôm sau bị lôi đi. Thế là, bao nhiêu mối làm ăn, bao nhiêu đơn đặt hàng, bao nhiêu chuyện tình còn đang thương lượng dở dang, tất cả đổ bằng sạch lên đầu ông chủ Hoàng, khiến y bận đến tối tăm mặt mũi, chẳng còn cả hơi sức đi chọc ngoáy Hàn thị.
Từ khi chuyển giao công việc cho đại ca, ông chủ Hoàng đã lùi về hậu phương, Hạ Hầu Tổng của chúng ta lại có hiệu suất làm việc khá cao, nên nhận thêm không ít đơn hàng so với hồi nhị đệ của y còn nắm quyền. Nay vì Hạ Hầu Duyệt bị xung quân, ông chủ Hoàng lại lần nữa phải “tái xuất giang hồ”. Cũng may mấy việc này y cũng đã làm suốt mấy mươi năm nay, nên tuy hiệu quả không bằng họ Hạ Hầu, nhưng cũng không đến nỗi không làm nổi.
Thế nhưng vì bận mấy việc kia nên tiệm trang sức đành giao lại cho Hàn Thu Thủy trông nom. Tuy ngày thường hai người Hoàng – Hàn khắc khẩu nhau, hễ nói chuyện là cãi vã, thế nhưng xưng hô nhị ca – tam muội cũng không phải chỉ là gọi cho vui mồm mà là thật lòng quan tâm lẫn nhau. Thành thử, thấy ông chủ Hoàng bận rộn, cô nàng cũng nghiêm túc để tâm vào làm việc hơn. Mấy hôm nay, Hàn Thu Thủy đã cố hết sức dằn lòng không “sáng tạo” thêm vào đơn đặt hàng hay sửa chữa nào.
Hàn Ngọc Sương bước chân vào tiệm trang sức, Hàn Thu Thủy vội chào hỏi một tiếng. Huyết mạch của Song phu nhân không tính là quá tinh thuần, thành thử Hàn Thu Thủy chỉ thấy có hảo cảm, muốn thân cận với thiếu phụ trước mắt chứ cũng không nhận ra bà ta có chung dòng máu Hàn tộc với mình.
Về phần Hàn Ngọc Sương, bà ta cũng không muốn lộ thân phận ngay lúc này, nên liền đóng vai khách mua hàng, hỏi thăm tình hình cô bé trước mặt một lúc. Hàn Thu Thủy tính tình sởi lởi, ruột để ngoài da, lại thêm hảo cảm đến từ huyết mạch. Thế là, sau khi trò chuyện độ một tuần hương, Song phu nhân đã đoán được tình hình chung chung của cô “cháu họ” này.
Đại khái là Hàn Ngọc Sương khá thưởng thức tính tình của Hàn Thu Thủy, nên lấy cớ sửa lại một miếng ngọc bội mà làm khách hàng. Hàn Thu Thủy không chút nghi ngờ mà nhận đơn hàng này. Bà ta trước nói có chút việc cần đi xa mấy hôm, hẹn độ dăm bữa nửa tháng sau mới quay lại lấy đồ, sau lại lấy cớ mình là Văn Thân Sư, không mang đủ tiền trên người, muốn trả ơn cô bé bằng cách xăm cho cô một hình xăm bảo mệnh: trong trường hợp nguy hiểm tính mạng, văn hình có thể cứu Hàn Thu Thủy một mạng. Cô nhóc ban đầu cũng tính từ chối, nhưng lời không hiểu sao không nói ra nổi, cuối cùng cứ thế mà đáp ứng hết các đề nghị của bà ta. Có lẽ là vì vị phu nhân trước mặt quá nhiệt tình, nàng ta lại sẵn có hảo cảm với người ta chăng?
Xử lý xong việc, Song phu nhân vừa bước chân ra khỏi cửa tiệm thì đã thấy con trai mình cùng Chân Lợi Kiếm hớt hơ hớt hải chạy tới…